Thứ năm, 4 Tháng 6 2009 - 9:08pm
Đã từ lâu lắm rồi em muốn nói, em yêu anh! Chỉ đơn giản là em yêu anh thôi nhưng sao mà khó khăn thế. Người luôn bên cạnh em, người mà em luôn chia sẻ những tâm sự chủ yếu là mẹ. Có lẽ vì thế nên quan niệm về tình yêu của em khá cổ điển.

Mẹ thường bảo với em, dù có yêu nhưng con gái đừng bao giờ ngỏ lời trước, mẹ bảo "trâu tìm cọc chứ bao giờ cọc lại tìm trâu".

Em đã nghe lời để rồi em mắc vào một mớ bòng bong không sao rút ra khỏi. So với cả nhân loại, em biết tình yêu của em chỉ nhỏ bé, chỉ bình thường như hàng nghìn mối tình khác đã, đang và sẽ có mà thôi. Nhưng dù vậy nó cũng đủ làm cho em cảm thấy đầy day dứt và suy nghĩ. Người ta khổ vì thương không phải cách Yêu sai duyên và mến nhầm người Câu thơ ấy thật đúng anh nhỉ?

Bản thân em, em biết mình chưa nên yêu nhưng có phải việc gì bảo làm cũng làm được đâu anh. Em mới chỉ 18 tuổi, suy nghĩ về tình yêu, về cuộc sống của em còn non nớt lắm. Anh thì khác, anh lớn hơn em nhiều, anh đã đi làm, đã suy nghĩ chín chắn. Nhưng anh ơi, em ghét sự chín chắn đó của anh!.

Em còn nhớ, trước kia khi em mới quen anh, chúng mình đã làm đủ thứ buồn cười. Mới đây thôi, em vẫn còn giữ tấm thiệp anh viết tặng sinh nhật em "I hope your hope will be true", anh có còn nhớ?. Và hồi đó em thấy đúng là anh biết hết mọi hi vọng và mơ ước của em thật. Nhưng từ khi anh đi làm, mọi thứ thay đổi rất nhanh chóng, em cảm thấy anh thật sự khác với anh ngày xưa nhiều lắm.

Anh có những người bạn mới, có những sự quan tâm mới, có những điều mà em biết dù anh có nói em cũng không hiểu được nhiều... chúng mình mất đi sự đồng cảm về nhau, em cảm thấy thực sự buồn về điều đó.

Theo: Sưu Tầm

Các tin khác