Tìm kiếm
Chuyện Thám Tử - Bố Già - Phần I (c)
Thứ hai, 29 Tháng 6 2009 - 5:13pm
Luca Bradi không ngán cảnh sát. không ngán xã hội Chúa trời hay quỷ sứ gã đều khinh tuốt - gã không sợ ai, cũng không yêu ai. Nhưng gã lại tự đem thân thần
phục Don Côrleône, vừa sợ vừa quý ông. Bước chân qua ngường cửa phòng ông Trùm tự nhiên thằng Luca Bradi hung thần bỗng đờ ra kính cẩn. Gã lắp bắp cố tìm những lời hoa mỹ để chúc mừng ông Trùm, theo cổ lệ bày tỏ niềm hi vọng là cháu ngoại đầu lòng của ông Trùm sẽ là một thằng cu. Sau đó gã trao quà cưới chắc ông Trùm:
một phong bì căng tiền.
Ra gã đến chỉ xin có thế thôi đấy? Haghen nhận thấy lúc đó ông Trùm hoàn toàn lột xác. Don Côrleône tiếp Luca Bradi như đức vua tiếp một bày tôi có công. long trọng uy nghi nhưng không chút thân tình. Mỗi cử chỉ mỗi lời nói, ông Trùm đều để lộ cho Luca thấy ông danh giá cao gã ông cũng không hề ngạc nhiên về chuyện quà cưới lại đưa cho ông. ông Trùm nhận hết.
Trong phong bì này chắc chắn nhiều tiền hơn bất cứ một phong bì nào khác. Tất nhiên Luca phải ngồi cả ngày dể đoán xem người ta "đi bao nhiêu. Quà của gã phải hậu nhất để chứng tỏ là gã tôn quý ông Trùm nhất.
Bởi vầy gã không trao phong bì cho hai vợ chồng trẻ, mà cho đích thân Don Cốrleône, và ông Trùm đã bỏ qua cho gã sự tuỳ tiện đó, đáp lời mừng ngắn ngủi của gã bằng những lời cám ơn cũng hoa hòe hoa sói không kém.
Haghen nhận thấy dấu ấn hung tợn nhạt hẳn đi trên nét mặt Luca Bradi, mặt gã nở nang hãnh diện và sung sướng. Haghen mở cửa cho gã, Luca hôn tay Lon Côrleône, rồi đi ra. Haghencẩn tắc tiễn gã bằng một nụ cười vừa dúng cỡ, và tên sát nhân lùn tè vuông chằn chặn lịch sự vén cặp môi cao su chết cứng của mình lên đáp lễ.
Khi cánh cửa đã đóng lại don Côrleône khẽ thở ra nhẹ nhõm. Luca Bradi là người duy nhất trên đời là ông cảm thấy đắng cả ruột mỗi khi đứng gần. Giống như một thứ thiên tai, Luca không chiu gò mình hoàn toàn vào khuôn phép nào cả. Dùng gã ông luôn phải đề phòng như dùng kíp mìn vậy. ông Trùm nhún vai Không sao, lúc cần thì kíp gì cũng cho nổ được mà không hại đến thân. ông nhìn Haghen dò hỏi:
Còn một mình Bônaxêra thôi hả?
Haghen gật đầu. Don Côrleône trầm ngám nhíu trán:
thế này nhé, mày cho hắn vào đi, nhưng trước hết gọi thằng Xantinô vào đây. Phải cho nó học chút ít mới được
Haghen đi khắp vườn tìm xôni. Dặn Bônaxêra chờ một chút y đến chỗ Mai cơn đang ngồi với cô bạn.
- Thấy Xônni đâu không, Mai cơn? - y hỏi.
Mai cơn lắc đầu. Sướng chưa, Haghen nghĩ bụng, nếu giờ này mà Xôni còn đang hú hí với cô phù dâu thì bỏ mẹ thật. Vợ nó, bố mẹ con bé kia... Rồi thì còn là lôi thôi to Y tất tả chạy đến cánh cửa mà nửa tiếng trước thấy Xônni lủi vào.
. Ai thế anh? Lúc nãy anh bảo là anh của anh nhưng anh gì mà lại khác họ, mất mũi cũng chẳng giống người Italia chút nào.
- Tôm ở nhà anh từ năm mười hai tuổi. Không cha, không mẹ, lang thang mãi ngoài đường nên mới sinh chứng đau mắt. Xônni đưa về nhà qua đêm - thế là bố mày bị kẹt luôn lại từ đó. Chẳng còn biết đi đâu. nữa. Mãi đến khi lấy vợ mới ra ở riêng đấy.
Mắt Kêi sáng lên:
- Lãng mạn quá nhỉ! Xem ra ông già thương người đấy chứ. Con cái cả đàn ra rồi mà cụ vẫn nhận con nuôi như không ấy thôi.
Mai cơn không nói gì, mặc dù dân Italia lưu vong thì bốn con chưa phải là nhiều. Anh chỉ bảo:
Tôm có phải con nuôi gì đâu. Anh ấy chỉ sống với gia đình anh mà thôi.
- Thật à? Sao lại thế?
Mai cơn bật cười :
ông già bảo rằng Tôm mà đổi họ thì ra bất hiếu với bố mẹ
Hai người trông thấy Haghen dắt Xôni đến văn phòng ông bố, sau đó lại vẫy tay gọi Amêrigô Bônaxêra.
Sao người ta cứ nhè hôm nay mà đến nhờ vả ông cụ thể nhỉ! Kêi ngạc nhiên hỏi.
Chả là người Xixili có lệ trong ngày gả con gái, ai xin gì cũng không được từ chối. Và dân Xixili không ai bỏ qua dịp may ấy cả.
Luxci Malltilulli vén chiếc váy hồng phù dâu thoăn thoắt lên cầu thang. Cứ tưởng tượng ra bộ mặt bì bì đa tình của Xôuni đang đỏ tía vì men cô nàng vừa thấy sợ
vừa thấy thích. Hồi ở đại học, cô cũng đã cô hai chàng trồng cây si, nhưng rồi cả hai đều theo nhau chạy làng, có cố lắm cũng chỉ gắng chiều em được tuần lễ là quá.
Thằng cha chạy sau còn bóng gió phê là ngoại cỡ làm cô hiểu ngay thân phận khác người của mình, từ đó không có chàng màng thêm anh nào nữa.
Nghỉ hè đi phù dâu cho cô bạn Côny, Luxi nghe được khối chuyện về anh Xônni. Hôm chiều chủ nhật quây quần quanh chị em dưới bếp, chính xanđra, vợ Xônni lôi truyện phòng kín của mình ra nói mà. Xanđra trông phương phi tốt nái, gốc Italia, nhưng sang Mĩ từ ngày còn để chỏm Người ngợm thế kia lấy chồng năm năm sòn sòn ba lứa là phải. Vui chuyện, Xanđra dọa cô em chồng về một vụ động phòng kinh khủng. Nnhe bậc đàn chị dạy bảo, các cô cười ầm lên, duy chỉ có Luxi là nhột nhạt cả người. Chính cái. nhột nhạt đó đang làm cô bốc lửa lúc bước lên cầu thang. Đến
khi xônni lôi cô vào một gian phòng trống và đóng sập cửa lại thì Luxi rủn ra như bún, đứng không nổi. CÔ hé môi là Xônni áp luôn môi hắn vào, mùi thuốc lá nồng nặc. Dưới lớp lụa, bàn tay hắn nóng rẫy, tới chỗ nào biết chỗ ấy...
CÔ cậu còn ôm nhau chán nếu không có tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Nhanh như chớp, Xônni đẩy Luxi ra, rồi vuốt qua quán áo, đi ra phía cửa nhưng vẫn cố ý chắn lối Luxi còn đang cuống quít sửa lại váy áo thì bên ngoài có nghe tiếng Haghen hỏi nhỏ:
Xônni hả?
Xônni mừng quýnh:
- Chuyện gì thế, Tôm?
ông già bảo tôi đi gọi anh. về luôn văn phòng nhé
Liền đó đã nghe tiếng thấy tiếng chân Haghen đi xa dần. Xônni chỉ kịp hôn từ biệt một cái rồi mở cửa vội vã chạy theo.
Còn một mình, Luxi mới nhẩn nha chải tóc, cài lại coócxê vuốt thẳng nếp váy. Cả người mệt rã rời, nghe ngây ngây ở môi, ở má. Xuống dưới vườn, Luxi thản
nhiên ngồi vào chỗ cũ. Côuni trách bạn đi đâu lâu, không ngờ vực gì hết. Riêng chú rể Carlo thì nháy nhó rót rượu mời, ra cái điều dễ gì qua mặt thằng này. Luxi phớt tỉnh, uống cạn cốc rượu, ghé tai cô dâu thì thầm:
"Đừng sốt ruột nhé Chỉ tí nữa được biết gì là gì ngay thôi CÔ dâu bật cười ngượng nghịu trong khi Luxi ra vẻ đàn chị lập nghiêm, cứ như không có gì xảy ra.
Lúc amêrigô bônaxêra theo Haghen vào gian phòng ở góc nhà thì Don Côrleône đứng cửa sổ mà nhìn ra vườn. Cả ngày hôm nay đây là lần đầu mới thấy ông Trùm đón khách không tỏ vẻ mặn mà: không ôm hôn, thậm chí tay cũng chẳng thèm đưa bắt nữa. Vợ Bônaxêra là bạn bầu của bà chủ nhà chứ không thì ông chủ hãng xe đòn còn lâu mới được mời dự cưới. Còn bản thân lão Amêngo Bônaxêra này ông Trùm đầu có ưa gì.
Lão chủ xe đòn nói rất khéo, rào trước đón sau cẩn thận:
- xin bác bỏ lỗi, con gái tôi, tức là con đỡ đầu của bác gái nhà, hôm nay không đến được không phải vì cháu dám thất lễ. Chẳng qua hôm nay cháu vẫn phải nằm viện. - Bônaxêra đánh mắt sang Xônni và Tôm, ý rằng lão không muốn nói trước mặt hai đứa. ông Trùm vẫn lạnh như tiền:
Vâng, chúng tôi cũng được biết con gái ông gặp nạn. Nếu tôi giúp ông được gì xin ông cứ nói. Dù sao thì bà nhà tôi cũng là mẹ đỡ đầu của cháu: Vinh hạnh ấy tôi
nào dám quên. - Câu này là câu mắng ngọt đây. ông chủ xe đòn không bao giờ gọi Don Côrlẻồne là BỐ Già như lệ xưa đòi hỏi mà.
Bề mặt nhợt nhạt của Bônaxêra xám ngắt đi, lão lên giọng hỏi, lần này thì hỏi thẳng:
Tôi có thể nói chuyện riêng với bác được không?
ông trùm lắc đầu:
- Hai đứa này được tôi trao gửi cả tính mạng của mình, cả hai đều là cánh tay phải của tôi. Bảo chúng đi ra thì khác nào chửi vào mặt chúng.
ông chủ xe đòn nhắm mắt lại một lát, sau đó cực chẳng đã mới cất giọng nhỏ nhẹ , đều đều, làm như đang có đôi lời chia buồn với thân chủ không bằng:
- Tôi đã nuôi dạy con gái tôi theo đúng phép tắc ở đáy Tôi . tôn sùng nước mỹ. Nước Mĩ đã cho tôi cơ hội mở mày mở mặt. Tôi để con tôi tha hồ tự do nhưng luôn
luôn dặn nó không được để mất danh dự gia đình. Cháu nó chơi với một đứa không phải dân Italia, rồi đi xem phim với thằng kia, khuya mới về. Thế mà nó nào có chịu vào nhà lấy một lần để lằm quen với chúng tôi đâu.
Tôi nhẫn nhục chịu hết, không một lời dám nói ngang - thế tôi mới dại chứ. Hai tháng sau nó đưa con bé đi chơi, lại còn dắt thêm một thằng bạn nữa. Hai thằng đổ rượu cho con bé tính làm nhục nó. Con bé không chịu, không để mình bị nhục. Thế là chúng đánh con bé, đánh như đánh chó vậy. Lúc tôi đến bệnh viện thì cháu bị đánh bầm tím cả hai mắt, gấy sống mũi, vỡ xương hàm. Người ta phải đặt nẹp mà bó cho cháu. NÓ đau quá cứ khóc với tôi: "Bố ơi, bố, tại sao hở bố Tại sao bọn nó lại đánh con đến thế này Tôi nghe mà rớt nước mắt.
Nước mắt nghẹn trong họng Bônaxêra, mặc dù nãy giờ giọng lão vẫn không hề tỏ ra xúc động.
ông Trùm như thể bất giác tố một cử chỉ thông cảm. Bônaxêra nói tiếp, lúc này giọng lão nghe đã đau đớn thực sự:
- Làm sao tôi khóc? NÓ là ánh sáng trong mắt tôi, nó là còn gái tôi, con bé ngoan ngoãn dịu dàng của tôi. Mà nó đẹp nữa. NÓ cả tin lắm. Bây giờ thì không bao giờ nó còn tin ai. Mà cũng không còn xinh đẹp... - ông chủ xe đòn run rẩy, những mảng đỏ dị hình nổi lên trên đôi má nâu xỉn của lão. Là một người Mĩ lương thiện, tôi đi thưa cảnh sát, thế là bọn khốn nạn bị bắt ngay.
Sau đó chúng bị đưa ra xét xử. Bằng chứng rành rành ra đấy nên cả hai thằng phải cúi đầu nhận tội. Quan tòa quyết mỗi đứa ba năm, nhưng lại là tù treo. Ngay hôm ấy hai thằng liền được thả. Tôi chỉ còn biết đứng đần mặt ra giữa tòa, còn mấy thằng khấn nạn kia thì được dịp cười vào mũi tôi. Thế là tôi mới bảo nhà tôi:
"Công lý chỉ đến tìm đằng ông trùm Côrleône mới xong .
ông Trùm cúi đầu nghe, tỏ ra tôn trọng nỗi đau khổ của người khác. Nhưng lúc lên tiếng thì trong câu nói lạnh lùng của ông toát ra lòng tự trọng bi xúc phạm:
- Vậy ông đi thưa cảnh sát làm gì? Tại sao ngay từ đầu ông không đến tôi luôn?
Bônaxêra lẩm bẩm rất khẽ:
Tôi phải mất gì cho ông Xin ông cho biết ông cần gì CÓ điều xin ông hãy làm cái mà tôi nhờ ông cho đến nơi đến chốn. - Giọng lão nghe rất khó chịu gần như là thách thức.
- Nhưng ông nhờ cái gì chứ - ông Trùm nghiêm giọng hỏi
Bônaxêra liếc nhìn Haghen và Xônni rồi lắc đầu. ông Trùm không đứng dậy, chồm hẳn người tới và Bônaxêra, sau lúc chần chừ, ghé mồm vào cái tai lông lá của ông. Ông trùm côrleône vừa nghe vừa nhìn đi đâu, trơ trơ vô tình như thầy tu nghe xưng tội Một lúc lâu Bônaxêra nói nốt câu cuối cùng rồi ngồi thẳng dậy. ông Trùm nhìn lão một cách nghiêm khắc. Bônaxêra đỏ mặt nhưng không nhìn đi chỗ khác.
Cuối cùng ông Trùm lên tiếng:
- Cái đó không được Cái gì cũng phải có mức độ chứ?
Bônaxêra nói thật to, thật rành rọt:
- Tôi không cò kè đâu. Bao nhiêu?
Nghe vậy Haghen giật thót, ngẩng phắt lên. Xônni mãi bây giờ mới quay đầu lại, nhếch miệng cười giễu và khoanh tay lên ngực.
ông Trùm đứng lên. Mặt ông vẫa dửng dưng như không nhưng giọng nói nghe mà rợn cả gáy
Tôi với ông biết nhau lầu rồi - ông nói- nhưng chưa bao giờ ông đến nhờ tôi giúp đỡ -hay khuyên bảo gì. Lần này chẳng thấy ông mời tôi lại chơi uống nước, thế mà con gái độc nhất của ông lại do nhà tôi đặt tên cơ đấy: Ta nói thẳng với nhau thế này. ông đã coi khinh tình bạn của tôi. ông ngại phải mang ơn tôi.
Bồnaxêra nói lạc giọng
- Tôi không muốn lại chuốc những chuyện khó chịu vào thân.
ông Trùm giơ tay ngăn lại:
- Không, khoan đã, ông cứ để tôi nói. Với ông nước Mĩ là thiên đường. ông đã mở mang một doanh nghiệp đàng hoàng, ông kiếm được nhiều tiền, ồng nghĩ rằng nơi này là một chốn yên vui, cứ gọi là tha hồ sung sướng. ông không lo đến chuyện giao hảo kết bạn, những người bạn đáng tin cậy. Với lại bạn bè mà làm gì? ông đã có cảnh sát trông nom. Quyền lợi của ông đã có luật pháp bảo vệ - thế thì còn tai họa gì đe dọa nổi ông và người thân ông nữa? Mà ông cần đến don Côrleôxle làm quái gì cơ chứ. Thế đãy: Tôi rất đau lòng, song tôi không có thói quen gán ghép tình bạn của mình cho những ai không biết coi trọng nó - những người coi tôi không ra gì ông ngừng lại nhìn lão chủ xe đòn với một nụ cười lịch sự pha chút chế nhạo. - thế rồi bây giờ ông đến tìm tôi và bảo: Don Côrìeône,.xin ông ra tay thực thi công lí giúp cho! Hơn thế, ông còn nói với tôi bằng giọng thiếu lễ độ nữa. òng không lấy lòng thành đãi tôi. ông
đến nhà tôi hôm tôi gả con và đề nghị tôi giết người, sau đó ông còn đá thêm... ông Trùm giễu cợt nhại: "ông đòi bao nhiêu cũng dược". Không, không, tôi không tự ái nhưng vì cớ gì ông lại coi thường tôi đến thế
Từ đáy tâm hồn dang bị dằn vặt bởi đau khổ và khiếp sợ của ông chủ xe đòn vọt lên một tiếng rống:
- Nước Mỹ đã cưu mang tôi, đã bú mớm tôi. Tôi muốn là một công dân gương mẫu. Tôi muốn con tôi trở thành người con của nước Mĩ.
ông Trùm vỗ tay hai phát tán thưởng:
- Hùng biện lắm. Tuyệt lắm. Đã thế ông còn kêu cái nỗi gì? Quan tòa đã quyết án rồi. Nước Mĩ đã lên tiếng rồi. ông hãy vào nhà thương mà thăm con gái, đem cho cháu ít hoa và kẹo bánh cho nó mừng mà bản thân ông cũng đỡ áy náy. Nói cho cùng thì cũng chẳng có gì ghê gớm lắm, mấy cậu kia trẻ người non dạ, một cậu lại còn là con ông to. Phải, ông luôn luôn là một người trung thực ông Amêrigô thân mến Nên tuy ông có coi thường tình bạn của tôi thật, tôi phải công nhận rằng một lời Amêrígôra Bồnaxê đã nói là một lời đáng tin, không phải lo ngại gì cả. Vì vậy xin ông hãy hứa với tôi rằng từ nay về sau sẽ không ăn nói bậy bạ nữa. Nói thế tôi e không được Mĩ lắm đâu. ông hãy tha thứ đi. Hãy quên đi. Đời thiếu gì lúc vận bĩ, hả ông
Từ những lời ấy toát ra một sự giễu cợt độc địa, cay cú nhưng giọng ông Trùm chỉ tỏ ra giận dữ kìm nén, đến nỗi trong người lão chủ xe đòn xúi quẩy chỉ còn độc một búi những sợ hãi lạnh người. Tuy vậy, lần này lão nói rất cứng cỏi:
Tôi yêu cầu công lí phải được thực hiện.
Don Côrleône nói dứt khoát:
Công lí đã được thực hiện ở tòa rồi.
Bônaxêra ngang ngạnh lắc đầu:
Không. ở tòa là công lí cho bọn khốn nạn kia chứ không phải cho tôi.
ông Trùm cúi đầu ra cái điều mình cũng hiểu được chỗ tinh tế trong cách phân loại đó.
- Vậy công lí cho ông là thế nào? - ông hỏi.
- Mạng đổi mạng.
- ông đòi nhiều quá đấy, - ông Trùm nói. - Chẳng phải con gái ông còn sống đó sao?Bônaxêra đành cố vớt vát:
- Phải bắt chúng chịu những đau đớn mà con tôi đã chịu.
ông Trùm chờ xem lão nói gì nữa, Bônaxêra thu hết can đảm nói nốt:
- ông tính bao nhiêu, xin cho biết
Quả là một tiếng rống tuyệt vọng.
Don Côrleône quay lưng đi chứng tỏ ông không thèm nói nữa. Bônaxêra vẫn đứng ngây như phỗng.
Rồi thở dài một tràng như thể lòng nhân từ không cho phép tuyệt tình một người quen đang lâm nạn, ông Trùm quay lại lão chủ xe đòn mặt mày lúc đó đem so với các tử thi của lão cũng một hơn một kém. Bây giờ giọng ông Trùm đã nhẫn nhịn dịu dàng:
Tại sao ông không dám bảo tôi che chở cho từ trước?
ông hỏi. - ông đến thưa tòa và chờ hàng tháng trời mới đến lượt. ông tốn tiền cho bọn luật sư mà bọn kia thì đã biết chắc rằng thể nào người ta cũng xỏ ông. ông coi trọng bản án của quan tòa, nhưng tên quan tòa đó đã bán đứt lương tâm như đĩ bán trôn. Nllững năm qua mỗi lần cần tiền, ông lại đến nhà băng và bị bọn kia lột đến nơi đến chốn,- ông chìa tay ra như đứa ăn mày trong khi một thằng nào đó đánh hơi xem ông có trả được tiền không, xem trong nồi ông còn gì ăn không, rình mò nhìn trộm qua khe cửa để theo dõi ông nữa.
ông Trùm ngừng một lát, sau đó nói tiếp, giọng đã nghiêm khắc hơn:
- Còn nếu ông đến tôi thì chính tôi đã chìa túi tiền ra cho ông trước. Nếu ông đến tôi thì hai thằng giòi bọ kia đã nếm mùi khốn nạn nhớ đời rồi. Nếu số phận trớ trêu có xỏ lá ông, một người đứng đắn như ông,- khiến ông có những kẻ thù thì chúng sẽ là kẻ thù của chính tôi và khi đó ông Trùm giơi tay trỏ vào Bônaxêra, - chúng phải sợ ông một phép, ông cứ tin tôi:
Bônaxêra gục đầu, nghẹn ngào nói khẽ: .
- Xin ông hãy coi tôi như bạn. Tôi xin chấp nhận điều kiện của ông.
Don côrieône đặt tay lên vai lão .
được - ông nói. công lí phải được thực hiện. CÓ lẽ sẽ đến một ngày - nhưng cũng chưa chắc đã có ngày ấy, tôi phải nhờ ông giúp lại cũng nên.. Còn bây giờ xin ông hãy coi việc này như một món quà mọn của vợ tôi, mẹ đỡ đầu của con gái ông
Khi ông chủ xe đòn lắp bắp mấy câu cảm ơn rồi bước ra ngoài và đóng cửa lại, ông Trùm quay sang Haghen:
Mày giao việc này cho Clemenxa, bảo hắn chọn lấy mấy đứa tỉnh tỉnh một tí để khỏi ngửi thảy máu là say.
Nói cho cùng, mình có phải là bọn giết người đâu, mặc xác lão thương góp khóc thuê kia muốn nhồi cái gì vào đầu lão thì nhồi.
ông Trùm trông thấy cậu cả quí tử, niềm hy vọng ấp ủ trong tim người cha kia, đang ngó qua cửa sổ xem cảnh hội hè đám cưới. Nước đổ đầu vịt, don Côrleône nghĩ. Một khi Xantinô không chịu học thì làm sao hắn chủ trì nổi việc nhà, làm sao trở thành don được? Phải tìm đứa nào đó vậy. mà phải tìm ngay. Rốt cuộc mình có sống đời mãi đâu.
Dưới vườn đột nhiên có tiếng huyên náo. Cả ba người dỏng tai nghe. Xônni áp mặt vào kính cửa. Hắn nhìn ra, mặt tươi hẳn và vội bổ ra cửa.
Giôni đến. Con đã bảo thế nào nó cũng đến dự cưới mà !
- Haghen bước lại cửa sổ:
Đúng cậu con đỡ dầu của
Theo: Sưu Tầm
Các chuyện thám tử khác
TRUNG TÂM DỊCH VỤ CUNG CẤP THÔNG TIN THÁM TỬ VIỆT NAM
VP tại Hà Nội:
Văn Phòng 1 :Tầng 3, Số 355 đường Nguyễn Khang - P.Yên Hòa - Q.Cầu Giấy - TP.Hà Nội
Điện Thoại: 04.66554246 - 0906 066 640 Fax: 04 3782 2736
Điện Thoại: 04.66554246 - 0906 066 640 Fax: 04 3782 2736
Văn Phòng 2 : Số 128 đường Láng - P.Thịnh Quang - Q.Đống Đa - TP.Hà Nội
Điện Thoại: 04.37822735 - 0906 066 640 Fax: 04.37822736
Điện Thoại: 04.37822735 - 0906 066 640 Fax: 04.37822736
VP tại TP.HCM:
Văn Phòng 1 : Số 124 Trường Chinh - P.Tân Thới Nhất - Q12 - TP.HCM
Điện Thoại: 08.22130642 - 0988 235 612 - 0902 766 194
Điện Thoại: 08.22130642 - 0988 235 612 - 0902 766 194
Văn Phòng 2 : 106/10A Điện Biên Phủ - P17 - Q.Bình Thạnh - TP.HCM
Điện Thoại: 08.22130642 Fax: 08. 3678.2457
Điện Thoại: 08.22130642 Fax: 08. 3678.2457


