Tìm kiếm
Chuyện thám tử - Bố Già - phần 14(a)
Thứ ba, 7 Tháng 7 2009 - 5:18pm
Mười hai tuổi đầu, ông Trùm đã là người lớn. Tầm thước chắc gọn, da bánh mật: Côrleône vốn là tên làng, một làng quê độc đáo xứ Xixili trông gần giống một làng
Bắc Phi. Tên cúng cơm của ông là Vi tô Andôlini, nhưng gặp thời loạn lạc nên phải chạy sang Mĩ, đổi tên thành Côrleône cho khỏi mất gốc. Cả đời ông rất hiếm chuyện
tình cảm như vậy.
ở Xixili lúc giao thời giữa hai thế kỉ, mafia được coi là chính phủ thứ hai, quyền lực hơn hẳn chính phủ hợp pháp ở Rôm. Bốvitô có chuyện xích mích với một người cùng làng, người kia chạy đi nhờ mafia phân xử giúp.
Trước mặt dân làng, lão Anđôlini không chịu lép, gây chuyện và giết chết tươi tay đầu đảng mafia sở tại. Một tuần lễ sau lão đền mạng, đạn lupara găm đầy mình.
Một tháng sau khi chôn cất bố, cậu bé Vi tô bị một bọn người mang súng đi dò la tung tích. Cậu bé sắp đến tuổi trưởng thành, bọn kia tính triệt trước để khỏi lo cậu
báo thù cha. Bà con họ hàng đem Vi tô giấu biệt, sau đó đưa luôn sang Mĩ. ở đấy cậu được vợ chồng Apbanđandô cưu mang - thằng Ghen cô con trai họ được số phận an bài sau này trở thành quân sư - Collsigliori- của don Côrleône.
Vi tô vào làm trong hiệu tạp hóa của Apbanđanđo trên đại lộ Chín, ngay giữa rốn địa ngục - giữa xóm ổ chuột ở Niu York. Năm mười tám tuổi, Vi tô cưới một cô gái Italia mới từ Xixili sang cô bé mới mười sáu nhưng nấu nướng nội trợ đảm khỏi chê. Đôi vợ chồng trẻ thuê một căn nhà trên đại lộ Mười, ở đoạn sát đường Ba nhăm, cách chỗ làm có vài khối nhà. Sang năm thứ ba thì trời cho vợ chồng họ đứa con đầu lòng, Xantinô. Thằng bé quấn bố kinh khủng, nên bạn bè cũng gọi nó là Xônni - cu con.
Gần đó có một gã tên là Phanuchi, người Italia, thân hình hộ pháp, mặt mũi hung thần, quanh năm diện đồ trắng đắt tiền, trên đầu ngất nghểu chiếc mũ phớt mềm
màu kem. Nghe đồn hắn có chân trong một dư đảng của mafia gọi là bang "hắc thử , chuyên dọa nạt, tống tiền các chủ tiệm nhỏ và hạng dân đen hiền lành. Thực ra
dân khu này phần nhiều là bọn liều lĩnh không ngán ân oán thành thử Phanuchi chỉ dọa được các ông già bà cả không có con lớn để dựa dẫm. Vài chủ tiệm cũng chịu
đấm mõm hắn tí chút cho yên chuyện. Chưa thỏa, hễ có dịp là hắn lại ăn chặn của đám lừa đảo tép riu: bọn bao đề dân Italia, bọn chủ sòng cò con tại gia. Tiệm tạp
hóa của Apbanđanđo cũng chịu để hắn kiếm chác làm Giencô sôi máu lắm, cứ một hai đòi sửa Phanuchi một trận mới nghe. Nhưng lần nào cũng bị ông bố gàn.
Những chuyện đó Vi tô biết hết nhưng anh không dây dưa vào.
Một lần có ba đứa trai rạch cho Phanuchi một đường dao từ tai này sang tai kia, nhưng không cố ý giết - vết thương không sâu lắm. Phanuchi được một mẻ khiếp
vía, máu me bê bết. Vi tô thấy Phanuchi chạy trốn bọn trai, vết rạch quanh cổ đỏ lòm. Điều anh không thể quên được là Phanuchi úp cái mũ phớt dưới cằm để vừa chạy
vừa hứng máu. Xem ra hắn không muốn máu nhỏ xuống hỏng mất bộ cánh hoặc sợ dân tình trông thấy cái vết thương nhục nhã của mình.
Nhưng đó chỉ là đòn cảnh cáo thôi. Ba chú trai hoi không phải là những tên giết người, chẳng qua cáu quá định bụng dạy thằng kia một bài học nhớ đời cho hắn khỏi hống hách. Nhưng Phanuchi thì tỏ ra dám giết người khác. Khoảng hai tuần sau gã trai rạch mặt Phanuchi ăn đạn chết tốt, hai đứa kia nhờ có gia đình nộp tiền bồi thường nên mới toàn mạng. Sau vụ đó Phanuchi càng ăn mạnh, chủ các ổ cờ bạc buộc phải ăn chia với hắn. Và Vi tô vẫn khoanh tay ngồi nhìn, nghe biết vậy rồi quên ngay.
Trong thế chiến thứ nhất việc nhập cảng dầu ô liu trở nên khó khăn, Phanuchi nhảy ra cung cấp cho tiệm Apbandanđo không chỉ dầu ăn, mà cả Salami Italia chính hiệu, phó mát các loại, dăm bông. không bao lâu sau, hắn nhét thằng cháu họ vào khiến cho Vi tồ Côrleône bị mất việc.
Lúc này vợ chồng Vi tô lại có thêm đứa con thứ hai, Phređricô, thành ra Vi tô một mình phải nuôi bốn miệng. Xưa nay anh là người hiền lành, biết điều, kín tiếng. Con trai ông chủ tiệm, Giencô Apbanđanđo, là bạn nối khố của anh, thế mà một hôm, bất ngờ đối với cả hai người, bị anh mắng cho một trận vì tội của ông bố. Giencô ngượng chín mặt, hứa rằng dù thế nào nó cũng không để Vi tô đói, bảo sẽ xoáy đồ ăn thức dùng trong tiệm cho bạn. Vi tô gạt đi - con cái mà ăn cắp của bố mẹ là đồ mất giống.
Nhưng với thằng đàn anh Phanuchi thì anh để bụng thù. Ngoài mặt, anh không lộ ra tí nào, âm thầm chờ dịp. Vi tô xoay sang làm cho sở hỏa xa- vài tháng sau chiến tranh kết thúc, nhu cầu nhân công giảm mạnh, anh phải đi làm bữa đực bữa cái. Bọn cai phần lớn là dân Mĩ gốc hoặc dân Irland, cánh phu phen bị chúng riềng cho đến nơi đến chốn. Vi tô một mực nín chịu mặt lạnh như tiền, làm như không biết tiếng, kì thực anh hiểu không sót một lời tuy nói thì còn chưa sõi lắm.
Một hôm cả nhà đang ăn tối, chợt Vi tô nghe thấy tiếng gõ cửa. CÓ ai gọi ở cửa số ăn ra cái sân con chỉ hẹp vừa bằng lòng giếng nằm giữa nhà anh và nhà hàng xóm. Vi tô lật rèm cửa, ngẩn người khi nhận ra tay hàng xóm Pi tơ Clemenxa đang chồm từ cửa sổ đối diện sang.
Pi tơ chìa ra một bọc vải trắng.
- Này, đồng hương, - hắn nói gấp gáp Cất giúp tớ cái này, tí nữa tớ lấy: Cầm đi.
Vi tô choài người ra ngoài như một cái máy và đỡ lấy bọc vải. Mặt Clemenxa căng thẳng, lo âu trông thấy.
RÕ ràng hắn đang gặp chuyện lôi thôi nên một động cơ gì đó không hiểu nổi thôi thúc Vi tô giúp hắn. Anh mang bọc xuống bếp, mở ra xem - dưới lớp vải trắng nhoe nhoét dầu mỡ là năm khẩu súng lục. Vi tó nhét bọc vào tủ áo trong phòng ngủ rồi chờ xem có chuyện gì xảy ra.
Anh được biết Clemenxa đã bị cảnh sát bắt đi. CÓ lẽ lúc hắn tuồn súng sang thì bọn kia đang xộc vào cửa rồi.
Vi tô không hở chuyện này với ai; chị vợ sợ chồng bị làm sao nên cũng không dám họ hé, ngay cả lúc lê la nói chuyện với hàng xóm. Hai hôm sau mới lại thấy mặt Clemenxa, hắn hỏi Vi tô như không có chuyện gì:
- Gói đồ của tớ cậu còn giữ đấy chứ
Vi tô gật đầu. Xưa nay anh vẫn ít lời. Clemenxa lên nhà, Vi tô rót rượu mời hắn và lấy bọc súng ra.
Clemenxa thong thả tợp từng ngụm rượu, bộ mặt nung núc của hắn có vẻ phúc hậu, nhưng con mắt thì không bỏ sót một cử động nào của Vi tô.
- Cậu có mở xem không đấy? - Hắn hỏi.
Vi tô thản nhiên lắc dấu:
- Tôi không quen chõ vào chuyện người.
Tối hôm đó họ uống với nhau đến khuya. Hai người thấy mến nhau. Clemenxa trông cục mịch thế mà nói chuyện lại có duyên. Vi tô Côrleône thì chịu nghe, thế là họ trở thành bạn bè với nhau.
ít hôm sau, Clemenxa hỏi vợ Vi tô xem chị có muốn kiếm tấm thảm đẹp trải phòng khách không. Hắn bảo Vi tô đi giúp hắn khiêng món quà về.
Hai người đến một tòa nhà lớn có hàng hiên cẩm thạch đàng hoàng. Clemenxa móc thìa khóa ra mở cửa rồi đưa Vi tô vào một gian phòng sang trọng.
- Cậu đứng mé kia giúp tớ cuốn lại đã, - Clemenxa sai.
Tấm thảm tuyền len, màu đỏ sẫm, quí lắm. Vi tô không ngờ anh bạn rộng rãi thế. Hai người cuốn tấm thảm lại, rồi Clemenxa một đầu, Vi tô một đầu - khiêng lên vai lặc lè ra cửa.
Vừa hay có chuông reo, Clemenxa ném luôn cuộn thảm xuống và chạy ra cửa sổ. Hấn khẽ nhấc một góc rèm, ghé mắt nhòm qua khe hở rồi lùi phắt lại, không hiểu từ đâu rút ra một khẩu súng. Bấy giờ Vi tô Côrleône mới ngã ngửa - hóa ra hai thằng mò vào nhà người ta trộm thảm.
Chuông lại réo, Vi tô chạy lại đứng bên Clemenxa nhìn ra. Một viên cảnh sát sắc phục đàng hoàng đứng ngay trước cửa lớn. Hai người thấy anh ta vớt vát nhấn thêm
một hồi chuông nữa, sau đó mới nhún vai, lững thững bước xuống bậc thềm đá và bỏ đi thẳng.
Clemenxa thở phào. "Nào, về thôi? - Hắn lẩm bẩm, nhắc một đầu cuộn thảm đặt lên vai. Vi tô cũng khiêng đầu kia. Viên cảnh sát vừa khuất sau góc phố hai người đã đẩy cánh cửa gỗ sồi nặng, khiêng cuộn thảm lách ra đường. Nửa tiếng sau họ đã hì hục cắt tấm thảm cho vừa phòng khách. Những miếng thừa cho vào buồng ngủ cũng vừa đẹp. Với Clemenxa thì việc gì cũng xong hết, trong các túi của chiếc áo vét bùng nhùng - tuy chưa béo lắm nhưng từ bé hắn đã ưa mặc đồ thật rộng - có đầy đủ dụng cụ để làm cái khoản cắt xén này.
Năm tháng trôi qua, nhưng cuộc sống vẫn chẳng dễ thở hơn tí nào. Tám thảm quý đấy, nhưng không ăn được Việc làm không có, vợ con Vi tô Côrleône chỉ còn có nước chết đói. Vi tô vò đầu bứt tai không tính được cách gì, tạm thời đành phải thỉnh thoảng ngửa tay nhận mấy gói đồ ăn của người bạn nôi khố Gienco đã... Thế rồi, một hôm Clemenxa tới chơi bàn chuyện, kéo theo cả Texxiô, một gã trai choai cùng phố cũng một nòi như hắn. Hai người khen Vi tô, phục thái độ cư xử của anh nữa. HỌ rủ anh vào băng, băng này chuyên chặn xe tải chở áo dài lụa lấy ở xưởng may đằng phố Ba mốt. Hàng lấy ở đây ra toàn thứ tơ lụa đắt tiền. Cách làm ăn là dí súng đuổi tài xế xuống, lái xe đến một nhà kho quen nào đó mà xuống hàng.
Công việc chỉ có thế, vả lại cũng chẳng nguy hiểm gì cả- mấy anh tài trông thấy nòng Búng chĩa vào đầu là rút êm ngay không phải nói dài dòng. Bây giờ được Vi tô
lái xe nữa là vừa khéo, đỡ phải đi tìm - năm 1919 dã mấy ai có bằng lái xe tải, còn Vi tô đã từng cầm tay lái đi giao hàng cho nhà Apbandanđo.
Hai người bảo rằng miễn là có hàng, chứ muốn tiêu thụ ở đâu chả được. Cùng lắm đem đi bán dạo ở những khu có nhiều dân Itaha - đại lộ Arthur bên Trong, đường
Manbơri hay khu Chenxi ở Bruclin chẳng hạn. ế thế nào được mà sợ, các bà, các cô nhà nghèo vớ được món hàng sang trọng bán rẻ thì cứ gọi là vơ bằng hết.
Cực chẳng đã, Vi tô phải nhận lời dù không muốn. Lí lẽ quyết định khiến anh chịu là sau quả này phần anh ít nhất cũng phải một ngàn. Nhưng anh thấy hai gã đồng bọn làm ăn có vẻ nông nổi quá, tổ chức chẳng ra sao cả mà tiêu thụ thì được chăng hay chớ. Theo ý anh, toàn bộ kiểu làm ăn của bọn này chẳng có bài bản gì hết. Tuy vậy, bạn bè như họ cũng đàng hoàng, đứng đắn. Gã Clemenxa to béo có vẻ chắc chắn, còn tay Texxiô xương xẩu, thâm trầm trông cũng đáng tin.
Vụ chắn xe xuôi lọt. Vi tô kinh ngạc thấy mình chẳng run tí nào khi hai đồng bọn rút súng đuối tài xế xuống Anh khoái cái kiểu tỉnh khô, tưng tửng của Clemenxa và Texxiô. HỌ thản nhiên chọc giỡn tay lái xe, hứa biếu vợ con anh ta vài cái áo dài nếu anh ta biết điều.. Nếu đem bán lẻ thì phần Vi tô cũng được một ngàn, song như vậy không khôn ngoan tí nào. Anh khuân hết đến quẳng cho thằng cha tiêu thụ hàng ăn trộm, bán buôn một lần được bảy trăm Nhưng năm 1919 ngần ấy đã là to lắm rồl.
Sáng hôm sau Vi tô bị Phanuchi chặn lại ngoài phố, lần này hắn mặc đồ mầu kem và đội mũ trắng. Cái sẹo quanh cổ hắn không che đi mà cứ phơi ra cho thiên hạ khiếp
Thế nào chú em, - hắn nói giọng đặc Xixili.- Nghe bảo chú mày trúng quả đậm, chú mày và bọn chọi con chúng mày ấy mà. Thử nghĩ đi, chúng em, mày chơi anh mày như thế có đẹp không? Khu này là đất phong của tao, làm gì thì cũng cho tao chấm mỏ tí chứ.
Hắn dùng kiểu nói thịnh hành trong dám mafia xứ Xixili: "Fari vagnari a pizzư . "Pizzun nghĩa là mỏ chim, một thứ chim nhỏ như chim ri chẳng hạn. Còn hàm ý của câu đó là: xì tiền ra đây!
Vi tô vẫn làm thinh như mọi bận. Phanuchi mới mở mồm là anh biết ngay hắn muốn gì, nhưng cứ mặc kệ, đợi hắn tự nói toạc ra. Phanuchi cười nhăn nhở khoe bộ răng vàng, khoe luôn cái sẹo trắng ớn quanh cổ, rồi làm như nóng bức lắm, hắn rút khăn tay lau mặt và cởi cúc áo vét để lộ khẩu súng giắt cặp quần. Hắn thở ra:
- Đưa tao năm bách, tao bỏ qua cho Bọn nhãi thời này chẳng còn biết lễ phép gì cả...
Vi tô Côrleône mỉm cười. Trong nụ cười của gã trai tay chưa nhúng máu này có cái gì lạnh giá ghê người, khiến Phanuchi đứng đờ ra mất một lúc. Nhưng rồi hắn cũng trấn tĩnh lại, nạt:
- Nếu không mày sẽ bị cớm nó vồ ngay tắp lự, vợ con mày tha hồ ê mặt, chết đói cả nút. Thôi, nếu chúng nó nói khống lên cho mày thì tao chỉ cần dúng mỏ tí tẹo thôi cũng được. Nhưng không được dưới ba trăm, và nhớ là cho thằng này leo cây thì bỏ bố với tao!
Đến đó Vi tô Côrleône mới chịu mở mồm. Anh nói có tình, có lí, không chút nóng giận, giọng nói trước sau vẫn lễ phép, có trên có dưới đàng hoàng, trọng vọng Phanuchi như bậc đàn anh.
Phần tôi bọn kia đang giữ cả, - anh nhỏ nhẹ, - để tôi nói lại với chúng nó đã.
Phanuchi thấy nhẹ cả người:
- Bảo bọn bạn mày rằng chúng nó cũng phải chi ra ngần ấy - tao nghĩ chúng nó cũng chịu cho tao dúng mỏ thôi Cứ bàn với nhau đi, - hắn nói chắc chắn.- Thằng Cemenxa biết tao quá rồi, chỗ người quen mà, thế nào nó cũng hiểu ngay. Mày cứ xem nó mà làm, khoản này nó thạo lắm.
Vi tô đứng đổi chân liên tục, mặt anh có về phán vân:
Vâng, - anh nói. - Tôi mới làm quả đầu nên còn chưa quen. Cám ơn anh dìu dắt chỉ bảo, xin được coi anh như sư phụ.
Nghe thế, Phanuchi khoái quá:
- Chú em khá lấm. - Hấn nắm tay Vi tô xiết thật mạnh trong bàn tay lông lá của mình. - Biết điều đấy. Trẻ như mày được thế là giỏi. Lần sau nhớ có gì cứ hỏi tao trước. Tính chuyện gì cứ bảo tao, biết đâu tao cũng giúp cho một tay.
Sau này Vi tô Côrleône mới hiểu nhờ đâu mà hôm đó anh đã biết chọn không nhầm cách ứng xử đúng đắn với Phanuchi. Cái chết của ông bố cương cường bởi tay bọn mafia Xixili hiển nhiên đã dạy cho anh tính thận trọng. Nhưng thực ra lúc đó trong bụng anh đang sôi sùng sục vì có đứa nhăm nhe giật của anh món tiền mà anh đã phải liều tính mạng và tự do mới kiếm được.
Anh không sợ, hơn thế, anh đã rút ra một kết luận rằng Phanuchi là thằng ngu mạt hạng. Theo chỗ Vi tô biết thì gã hộ pháp Clemenxa thà bị lột da lóc thịt, chứ đời
nào chịu mất một xu hắn vất vả mới kiếm được. Chẳng phải hắn dã sẵn sàng hạ một tay cảnh sát chỉ vì tấm thảm hôm nọ đấy sao? Còn tay Texxiô gày gò, dẻo dai chẳng phải vô cớ mà trông cứ như con rắn độc sắp sửa quăng mình.
Tuy nhiên, tối hôm đó ở nhà pi tơ Clemenxa bên kia hẻm sân lòng giếng, Vi tô lại học thêm được một bài nữa. Clemenxa chửi bới một thôi một hồi, Téxxiô cau cau có có như đám mây giông, nhưng ngay đó hai thằng lại chụm đầu bàn tính xem đưa hai trăm thì Phanuchi có chịu nhận không. Texxiô bảo có lẽ nhận, nhưng Clemenxa thì không tin, gạt phắt đi:
- NÓ có nhận khối. Thằng khốn mặt sẹo kia chắc đã đánh hơi đằng lão mua đồ rồi, làm gì chả biết mỗi đứa mình xơi bao nhiêu. Thiếu một xu đừng hòng nó chịu.
Chi mẹ nó đi cho rảnh nợ.
Vi tô không dám tin ở tai mình, nhưng cố không để lộ ra. Anh nói:
- Nhưng kiểu đâu mình lại phải chi cho nó chứ .Một mình nó thì làm gì được ba thằng mình? Mình mạnh hơn nó, vả lại mình có súng. Đồng tiền rút ruột của mình có lí đâu lại đem cống nó được
Clemenxa ôn tồn giảng giải:
- Thằng này nó có băng, toàn bọn đầu gấu băm bổ cả. nó còn ăn cánh với cớm nữa. Cậu biết nó gạ mình nói hở các phi vụ ra để làm gì không Để tia cho bọn cớm lấy công đấy. Món này nó chơi mãi rồi. Hơn nữa, chính Marandanla chia cho nó khu mình để kiếm cơm đấy.
Marandanla là tay anh chị có tiếng, lâu lâu lại được báo chi hót ầm lên. Nghe nói hắn cầm đầu một băng dao búa chuyên tống tiền, bao cờ bạc và cướp vũ trang.
Clemenxa xách rượu nhà làm ra. Vợ hắn bưng lên nào salami, nào quả liu, kèm thêm một khoanh bánh tướng làm theo lối Italia, rồi vác ghế xuống dưới nhà gộp chuyện
với mấy mụ hàng xóm. Vợ Clemenxa còn trẻ, mới ở quê sang, tiếng Anh một chữ cắn đôi chẳng biết.
Vi tô Côrleône ngồi uống rượu vang với hai bạn. Vừa uống vừa suy nghĩ - chưa bao giờ anh suy nghĩ một cách căng thẳng và công phu như vậy. Anh lấy làm lạ thấy
đầu óc mình sáng suốt rõ ràng đến thê. Vi tô điểm lại tất cả những gì mình biết về Phanuchi. Anh nhớ lại cảnh hắn úp mũ dưới cằm vừa hứng máu vừa chạy. Nhớ lại chuyện thằng rạch mặt hắn bị bắn ra sao, hai thằng còn lại đút tiền Phanuchi chuộc mạng thế nào. Thế là anh bỗng tin chắc rằng Phanuchi chẳng có bọn, cũng không có thần thế gì hết. Thần thế đếch gl mà lại khom lưng làm chỉ điểm cho cảnh sát chứ Tay ác sát gì mà lại bỏ qua chuyện án oán vì vài đồng bạc. Đừng hòng!
Mang danh cao thủ Mafiaso mà chưa lấy máu cả đám mấy đứa dám vuốt râu hùm thì đời nào chịu thôi?
Phanuchi tìm cách hạ được một thằng, nhưng hai đứa kia đã phòng bị dễ gì chơi được? Nuốt không trôi đành bấm bụng cho chuộc chứ đếch gì? Đúng rồi? Chỉ nhờ thói
du côn và hai cánh tay giã giò mà hắn mới moi được tiền của đám chủ tiệm và bọn chủ sòng tép riu, chứ quái gì. Hơn nữa Vi tô còn biết một ổ đánh bạc không chịu chi cho Phanuchi xu nào mà có ai hỏi han gì đâu...
Vậy là Phanuchi chỉ có một mình. Cùng lắm hắn chỉ biết sơ sơ mấy thằng giết mướn, có chuyện gì nhờ vả thì cứ việc xì tiền ra. Biết vậy rồi, Vi tô Côrleône chỉ còn phải quyết định xem đường đời của anh từ nay sẽ phải đi hướng nào...
Từ cái ngã ba đường ấy, anh đã rút ra một niềm tin mà sau này anh hay nhắc: mỗi người có số phận của mình. Giá kể hôm ắy anh chịu đấm mõm Phanuchi rồi xin xỏ một chân bán hàng, ki cóp ít lâu không chừng cũng mở được một cửa hiệu riêng. Nhưng số phận định đoạt anh phải trở thành ông Trùm, đem Phanuchi thí cho anh để lái anh theo định mệnh.
Uống cạn hũ rượu, Vi tô dè dặt trình bày:
- Thế này nhé, các anh mỗi người đưa tôi hai trăm, tôi nộp Phanuchi hộ cho. Cam đoan là nó sẽ nhận, có sao tôi xin chịu. Để tôi gỡ vụ này cho các anh đỡ áy náy Clemenxa ngờ vực liếc anh một phát chát nhanh.
Vi tô lạnh lùng nói:
- Chỗ bạn bè tôi không dối ai bao giờ. Mai anh cứ đi mà hỏi Pbaauchi. NÓ có đòi tiền, anh cứ nói thác đi, đừng đưa. Nhưng cũng đừng to tiếng với nó. Anh cứ bảo đưa tôi rồi, tôi sẽ nộp đâu vào đấy. Nó đòi bao nhiêu cũng chịu, đừng xin xỏ làm gì cho phiền .còn chuyện mặc cả với nó, các anh cứ để tôi. Nếu quả thật như các anh nói thì chẳng dại chọc tức nó làm gì cho thiệt
Cả bọn thống nhất như vậy. Hôm sau Clemenza gặp Phanuchi và lúc ấy mới chịu tin Vi tô nói thật. Sau đó hắn ghé vào nhà Vi tô và đưa anh hai trăm đô la:
- NÓ bắt tớ nộp bét ra là ba trăm, - hắn nói, mắt tò mò nhìn thằng bạn. - Cậu có cách gì mà rút được thế?
Vi tô điềm nhiên đáp:
Cách gì thì mặc tôi. Anh cứ nhớ tôi giúp anh là đủ.
Lát sau Texxiô đến. Tay này kín đáo hơn, nhạy bén và tinh khôn hơn Clemenxa, tuy sức vóc thì không bằng.
Hắn đánh hơi thấy có chuyện gì đó không ổn nên hơi lo
Cậu đừng có đùa với thằng "Hắc thủ ấy nhá, - hắn nhắc. - NÓ cáo lắm đấy. Nếu cần, tớ sẽ đi với cậu đến đưa tiền, có gì tớ làm chứng cho.
Vi tô Côrleône lắc đầu, chẳng nói chẳng rằng. Mãi sau anh mới bảo:
- Anh nhắn Phanuchi chín giờ tối nay lên nhà tôi lấy tiền. Phải chuốc nó chầu rượu, may ra tôi xin, nó bớt cho chút ít.
Texxiô lắc đầu quầy quậy:
không ăn thua gì đâu ! Thằng Phaduchi nó nói là nó làm.
Không sao, - Vi tô Côrleône đáp, - tôi sẽ nói phải quấy với nó.
Mấy tiếng "nói phải quấy sau này ai nghe cũng lạnh gáy NÓ giống như lời cảnh cáo cuối cùng - như tiếng rít của rắn đuôi kêu trước cú ra đòn tàn độc. Khi đã trở thành ông Trùm, mỗi lần ông mời những kẻ cứng đầu ngồi nói phải quấy - ai nấy hiểu ngay rằng đấy là cơ hội cuối cùng để tránh đổ máu và bảo toàn tính mạng.
Tối đó cơm nước xong xuôi, Vi tô Côrleône bảo vợ đuổi hai đứa nhỏ ra đường và cấm tiệt không được bén mảng về nhà chừng nào anh chưa cho phép. Vợ anh thì bắc
ghế trước cửa mà ngồi canh. Anh có chuyện riêng phải bàn với ông Phanuchi, cấm không được quấy rầy. Nhìn bộ mặt hốt hoảng của vợ, Vi tô cố nén giận:
Chắc cô hối vì lấy phải thằng đần hả? - Anh hỏi bằng giọng tỉnh như không.
Vợ anh không đáp - chị hoảng quá - lần này không phải sợ Phanuchi nữa mà là sợ chồng. Ngay trước mặt chị, người chồng đang lột xác từng giờ: đứng trước chị lúc này là một kẻ xa lạ , bừng bừng một cơn giận dữ dằn, đen tối. Xưa nay anh vốn ít nói, nhưng được cái tốt bụng, hết sức bình tĩnh, biết nghĩ - đàn ông Xixili có mấy
người được như thế. Còn lúc này, sắp sửa đáp lại tiếng gọi của định mệnh, anh đã lột phăng bộ mặt hiền lành nhẫn nhục, lột phăng lớp vỏ ngụy trang mà lồ lộ ngay trước mặt chị vợ. Hai lăm tuổi như anh mà khởi sự kể cũng muộn, nhưng khởi sự lại bằng một trận giáp lá cà.
vi tô côrleône đang tính giết Phanuchi. Nhìn cái túi chứa bảy trăm đô la thầm nghĩ : Anh chẳng ơn nghĩa gì với Phanuchi, lại chẳng họ hàng thân thuộc. Thế thì tại sao anh lại cúng không cho hắn bảy trăm đô la?...
Từ đó suy ra rằng một khi Phanuchi định ăn của anh bảy trăm đô la thì tại sao lại không thịt hắn đi? Thế gian bớt một thằng Phanuchi vẫn xong như thường.
Dĩ nhiên quyết định này cũng có mặt trái của nó. Biết đâu Phanuchi chẳng có mấy thằng đầu gấu che chở, bọn này dám kiếm cớ trả thù lắm. Ngay Phanuchi cũng là đứa nguy hiểm, lấy mạng hắn đâu có phải chuyện chơi. Lại còn cảnh sát và ghế điện nữa chứ. Nhưng án tử hình thì Vi tô đã lãnh từ ngày bố anh bị bắn rồi. Mười hai tuổi đầu anh đã phải trốn lưỡi hái thần chết mà vượt đại dương sang đất khách quê người, phải cải họ đổi tên. Anh đã câm lặng mở mắt nhìn đời và hiểu rằng mình thừa trí khôn lẫn gan mật để chọi lại bọn khác, chẳng qua từ trước đến giờ chưa có dịp nào cho anh thi thố các sở trường của mình mà thôi.
Dù vậy, Vi tô vẫn đắn đo trước khi đặt bước đầu tiên để đón nhận số phận, thậm chí anh đã đếm đủ bảy trăm đô la đút vào túi quần nữa. Nhưng đó là túi bên trái. Túi bên phải anh thủ khẩu súng lục mà Clemenxa đưa trước hôm cướp xe lụa...
Phanuchi đến đúng hẹn- chín giờ. Vi tô Côrleône đặt lên bàn hũ rượu nhà cất, cũng lại Clemenxa đưa cho.
Để Phanuchi khỏi nghi ngờ thiện chí của mình, Vi tô chìa xấp tiền ra trước. Thằng kia đếm tiền, nhét vào cái ví da to tướng, hớp một hớp rượu, rồi buông thõng:
- Còn thiếu hai trăm? .
BỘ mặt xầm xì với cặp lông mày sâu róm của hắn trơ như đá
Vi tô vẫn tỉnh khô, phân trần:
Thú thực dạo này thất nghiệp, tôi có hơi túng. ông anh thông cảm cho khất độ hai tuần lễ thì may lắm.
Ai cũng thấy đó là một nước cờ hợp lí. Bảy trăm cầm đây rồi còn hai trăm nữa đi đâu mà vội. Thói đời người ta năn nỉ là thường, biết đâu chẳng được bớt tí chút hay ít ra cũng dược thư thả ít lâu. Phanuchi tặc lưỡi hớp thêm một hớp rượu rồi phán:
Chà, chú em láu gớm! Sao trước nay anh không nghe nói gì về chú nhỉ? Chú mày lành quá, thiên hạ người ta bắt nạt đãy. Để rồi anh kiếm cho chú mánh gì có ăn hơn.
Vi tô cung kính cúi đầu, tỏ vẻ thích thú ra sức rót thêm thứ rượu đỏ sánh vào cốc Phanuchi. Nhưng hắn không muốn dây dưa, đứng dậy đưa tay ra bắt:
- Về nhá chú mầy, - hắn bảo. - Đừng oán thằng anh, nghe chửa? Cần gì chú cứ tít cho anh một tiếng. Chơi với anh không thiệt đâu mà lo.
Vi tô đợi cho Phanuchi đủ thời gian xuống hết cầu thang và ra khỏi ngõ. Đường đầy người - chí ít có cả chục nhân chứng sẽ nói rằng hắn đã ra khỏi nhà Côrleône yên lành. Vi tô ngó ra cửa sổ. Phanuchi ngoặt ra phía dại lộ Mười một. Vậy là hắn về cất tiền cho chắc chắn đây. CÓ thể cất cả súng nữa. Vi tô ra khỏi phòng, trèo cầu thang lên mái. Theo mái ngói khép kín thành một hình vuông, anh chạy sang phía mặt nhà đối diện, tụt thang cứu hỏa của một nhà kho xuống đằng sân sau.
Đá bung cửa sau, anh chạy qua cửa trước thông thống ra đường. Bên kia đường là nhà Phanuchi.
Nhà ở khu này chạy dọc sang hướng tây đến tận đại lộ Mười. Đại lộ Mười một phần nhiều là các nhà kho và bãi chứa hàng. Các kho bãi này do các hãng có hàng lưu chuyển trên tuyến đường sắt Trung tâm thuê bao để tiện đưa ra các ga hàng hóa nằm một dãy suốt từ đại lộ Mười một đến tận sông Hatxơn. Nhà Phanuchi là một
trong mấy ngôi nhà ở nằm giữa các kho hàng, dân ở đấy toàn phu bốc vác, dân gác hãm trên tàu, cánh coi kho, đám gái làng chơi hạng bét. Dân khu này tối đến không có lệ ra đường ngồi tán róc như dân Italia tử tế, mà mò hết ra quán rượu đập phá đến nhẵn túi. Cũng nhờ thế Vi tô Côrleône chẳng khó nhọc gì chạy sang bên kia đường mà không bị ai trông thay, rồi lẩn luôn vào lối lên nhà Phanuchi. Nấp sau cửa, anh rút súng đợi - Khẩu súng mà anh chưa hề bắn phát nào. Chưa bắn lần nào loại súng này, chứ luparu thì anh dùng từ năm lên chín để đi săn thú rừng với bố. Món lupara này anh bắn thạo phải biết, có thế bọn mafia hồi đó mới phải lùng anh mà diệt trước chứ.
Từ lối vào tối mò, anh thấy một chấm trắng băng qua đường tiến lại. ĐÓ là Phanuchi. Vi tô lùi mãi cho đến lúc đụng phải lần cửa bên trong ăn lên cầu thang. Anh giương súng sẵn. Tay anh duỗi dài, chỉ thiếu chừng vài bước chân nữa là đến cửa ngoài Cửa mở. Bóng Phanuchi hiện rõ trên khung cửa mở, quần áo một màu trắng toát, người ngang bè nồng nặc mùi mồ hôi quyện lẫn mùi rượu. Vi tô Côrleône bóp cò.
Phanuchi quị xuống, tay cố bíu vào cánh cửa mở hờ. Hấn giật đứt cúc áo để rút súng, lộ ra một vết đỏ thắm trên ngực áo sơ mi trắng. Cẩn thận như thầy thuốc tiêm
ven,Vi tô nhằm đúng điềm đỏ nổ tiếp phát nữa.
Phanuchi gục hẳn, đẩy bung cánh cửa ra. Hấn rống lên một tiếng rợn người, nghe như đau đớn lắm, nhưng vẫn có gì đó buồn cười. Những tiếng rống liên tiếp dội lên. Vi tô nhớ rằng anh đã đếm được ba tiếng rống trước khi kịp kè nòng súng vào bộ mặt mồ hôi nhớp nháp của hắn mà đẩy thêm một phát nữa. Năm giây trôi qua - năm giây dài dàng dặc - rồi Phanuchi mềm nhũn sụp xuống thành một đống choán hết lối đi.
Vi tô Côrleône cẩn thận móc túi Phanuchi lôi ra cái ví căng phồng và nhét vào ngực áo. Sau đó anh sang đường, chạy đến cái kho bỏ trống, chui qua cửa hậu vào sân trong và theo thang cứu hỏa leo lên mái. Đứng tít trên đó, anh nhìn quanh. Xác Phanuchi vần nằm chắn ngang cửa, nhưng đường phố vắng ngắt. Trong nhà một cánh cửa sổ mở ra, sau đó lại một cửa sổ nữa, những cái đầu đen đen thò ra trông không rõ mặt - nghĩa là cả mặt anh cũng không ai nhin rõ hết. Dân ở đây không có cái thói đi báo cảnh sát. Pbanuchi cứ việc thẳng cẳng nằm đãy đến sáng trừ phi có thầy cớm nào đi tuần đêm đụng phải, chứ dân tình chẳng tội gì ôm ngờ chuốc vạ
vào thân, lại mất công ngồi bót lấy cung nhọc xác. HỌ đóng chặt cửa, làm như không nghe thấy gì hết
Giờ thì chẳng đi đâu mà vội. Theo đường cũ Vitô quay lại lối cửa tò vò nhà mình rồi lần xuống, mở cửa phòng, chui tọt vào và chốt kĩ bên trong, xong xuôi mới lôi cái ví ra xem ngoài số bảy trăm anh đưa còn thêm máy tờ một đô và một tờ năm đô rơi ra bàn.
Trong ngăn đựng xu, có một đồng tiền vàng hai đô la - có lẽ Phanuchi giữ trong người lấy hên. Nếu quả thực hắn là một tướng cướp lắm tiền thì đi đâu đã chẳng kè
kè vác cả gia tài theo, cái đó đã rõ như ban ngày. Đến đây mọi nghi ngờ của Vi tô vẫn còn có lí.
Anh biết rằng phải thủ tiêu ngay cái ví và khẩu súng - ngay từ ngày đó anh đã đủ khôn để không mó đến vàng.
Theo: Sưu Tầm
Các chuyện thám tử khác
TRUNG TÂM DỊCH VỤ CUNG CẤP THÔNG TIN THÁM TỬ VIỆT NAM
VP tại Hà Nội:
Văn Phòng 1 :Tầng 3, Số 355 đường Nguyễn Khang - P.Yên Hòa - Q.Cầu Giấy - TP.Hà Nội
Điện Thoại: 04.66554246 - 0906 066 640 Fax: 04 3782 2736
Điện Thoại: 04.66554246 - 0906 066 640 Fax: 04 3782 2736
Văn Phòng 2 : Số 128 đường Láng - P.Thịnh Quang - Q.Đống Đa - TP.Hà Nội
Điện Thoại: 04.37822735 - 0906 066 640 Fax: 04.37822736
Điện Thoại: 04.37822735 - 0906 066 640 Fax: 04.37822736
VP tại TP.HCM:
Văn Phòng 1 : Số 124 Trường Chinh - P.Tân Thới Nhất - Q12 - TP.HCM
Điện Thoại: 08.22130642 - 0988 235 612 - 0902 766 194
Điện Thoại: 08.22130642 - 0988 235 612 - 0902 766 194
Văn Phòng 2 : 106/10A Điện Biên Phủ - P17 - Q.Bình Thạnh - TP.HCM
Điện Thoại: 08.22130642 Fax: 08. 3678.2457
Điện Thoại: 08.22130642 Fax: 08. 3678.2457


