Tìm kiếm
Chuyện thám tử - Bố Già - phần 12 (a)
Thứ ba, 7 Tháng 7 2009 - 5:06pm
Giônni PHÔNTÊIN uể oải khoát tay cho người hầu lui
- Mai nhá, Billi - hắn nói.
Anh người hầu da đen lom khom cúi chào, giật lùi ra khỏi gian phòng ăn kiêm phòng khách rộng thênh thang trông ra Thái Bình dương.
Kiểu này là tối nay Giôni có khách. Khách là Sa rơn Muơ, một con nhỏ
từ khu ổ chuột Grinuych ở Niu Yrork liều mạng khăn gói xuống Hôliút xin một vai trong bộ phim do một tay tổ có tiếng sản xuất. CÔ nàng đến trường quay và bắt gặp Giônni đang đóng phim cho lão Uônt. Thấy con bé yêu kiều, sạch sẽ lại nhanh nhẩu, nên Giônni mời về nhà dùng bữa tối. Được Giônni Phôntêin mời về nhà thì còn vinh hạnh nào bằng. .
Nghe danh Giônni hào hoa, em Sa rơn cứ tưởng anh lao hăng lắm, không ngờ anh cứ ngủng ngoằng có vẻ
Nghe danh Giônni hào hoa, em Sa rơn cứ tưởng anh lao hăng lắm, không .ngờ anh cứ ngủng ngoẳng có vẻ chê cái khoản bẻ lá bứt hoa. SỐ là không phải bạ ai hắn cũng lao, lúc say thì không kể. Ba mươi lăm tuổi, bỏ một vợ một vợ theo trai, Giônni còn thiết cái gì. Thấy em hay hay thì gạ tí chơi thôi.
Trên bàn ê hề thức ăn. Giônni lạ gì các em nhai miệng để ăn diện, được ăn gỡ một bữa thì cứ gọi là mệt nghỉ. Rượu cũng tha hồ; sâm banh ướp lạnh, uytxki, cô nhắc, rồi thì đủ thứ rượu khai vị. Mọi thứ đã đâu vào đấy, Giônni chỉ còn phải rót rượu.
ăn xong hắn đưa cô bé sang phòng khách - một gian phòng rộng lợp kính nhìn ra biển. Hắn lấy cả chồng đĩa Ela Fitgiêrơn đặt lên máy hát rồi ra đệm nằm xuống
cạnh em. Hai đứa nói chuyện lăng nhăng không đầu không đũa, hết chuyện sắc đẹp lại chuyện vui buồn - có thế Giônni nhà ta mới nổi hứng.
Khoan khoái nằm dài bên em, Giônni khẽ hôn môi. Cái hôn thì em nhận, nhưng chỉ sơ sơ vành ngoài thế thôi, tiếp theo xin miễn. Mặt đại dương dập dờn ánh trăng xa.
Sao không nghe đĩa của anh? - Sa rơn nũng nịu hỏi.
Ai lại khoe khoang thế, mất hay,- hắn gạt đi.
Nhưng Sa rơn vẫn nài nỉ:
- Đã đành là không khoe, nhưng chỉ mình em nghe mà không được à? Hay là anh hát em nghe vậy. Trên phim, anh hát làm khối em chết đấy thôi.
Giôuni . bật cười. Hồi nào cái khoản "anh hát tặng em này hắn đã diễn mãi rồi. Cái giọng têllô của hắn cất lên là các em đã nực cả người, õng ẹo giở hết điệu bộ, mắt sáng như đến ô tô, cứ như sắp lên phim không bằng. Bây giờ thì xin kiếu nhá ! Cả tháng nay hắn không dám thử giọng, với lại không Ơû trong nghề chẳng ai biết cái khoản phụ họa mới là cái ăn tiền, đâu phải thích hát là hát được ngay. Nghe lại giọng hát trẻ trung tràn trề sinh lực, phong phú, quyến rũ mới xót cả ruột, cứ như anh kép già đầu hói, bụng phệ ngồi xem lại những hình ảnh hào hùng thuở thiếu thời vậy. Hắn thú thực :
Giọng anh bây giờ dở làm, nghe cứ nhạt như nước ốc ấy
- Người ta bảo đóng phim này anh chịu thiệt đủ điều, đúng không Anh đóng không lấy tiền à? - Sa rơn hỏi.
- CÓ thế thật chỉ lấy tí tượng trưng thôi.
Hắn đứng dậy rót thêm rượu cho cô bé, châm cho cô ta điếu thuốc lấy trong hộp thuốc khắc chữ vàng. Sa rơn thong thả kéo khói, chiêu từng ngụm brandy. Giônni
ngồi bên, cốc hấn đầy hơn hẳn - hắn cần nhiều chất men cho bốc máu.
Thật ngược đời. Thường thì phải chuốc cho các em say còn mình phải tỉnh. Nhưng hóa ra người cần bốc lại là hắn, chứ không phai các ả mèo: Đó là vì hai năm nay
Giônni đã phung phí quá nhiều sức lực, thấy em nào sạch nước một tí là chớp ngay, du dương vài hôm, tặng em một món quà rồi cho đi tàu suốt. Nhiều em đã có may mắn được cặp với Giônni Phôntêin Chỉ thế thôi chứ yêu đương cái lỗi gì? .
Giọng hát của Ella Fitgiêrơn hắn rất thích. Hát ra hát - rõ ràng, chắc nình nịch. Hắn hiểu giọng hát của ca sĩ này và cảm thấy một mối đồng điệu. Nằm dài trên đệm ngây ngất hơi men, Giônni chỉ muốn hát theo, nhưng có người lạ,nên hắn lại thôi.
Thái độ của Sa rơn thật khó hiểu. Cái gì cô bé cũng ngoan ngoãn chấp nhận, nhưng vừa rời môi hôn cô ta liền cầm cốc làm một hơi rượu. Trông thản nhiên thế thôi nhưng Giônni hiểu là cô bé muốn tốp. Hắn biết tỏng đi rồi. Hắn cũng nâng cốc rượu và châm thuốc hút.
- Không phải tại em không thích anh đâu. Anh dễ thương hơn em tưởng nhiều đấy? Cũng không phải em sợ hay còn bỡ ngỡ chưa quen, chẳng qua em không thấy hứng,- cô bé nói thỏ thẻ.
Anh đúng là thằng vét đĩa, phải không - Giônni hỏi đùa, xem ra không có vẻ gì thất vọng lắm làm cho Sa rơn lúng túng.
Thật ra lúc anh đang lên thì em còn bé, - cô ta nói.
- Em mê giọng hát của anh, mê anh đóng phim lắm. CÓ điều không phải lứa chứ không thì xong ngay.
Nghe vậy Giôuni liền sang số lùi. CÔ bé xinh xắn, nhí nhảnh thật. CÔ là loại gái chính chuyên, không phải dễ dàng hiến thân hay sẵn sàng nộp thuế thịt để sau này còn leo, không như bọn cứ bám kè kè bên hắn nhưng chỉ để lợi dụng chứ chẳng có tình nghĩa quái gì cả, cũng không phải làm cao dể sau này đi khoe: " Giônni Phôntêin xin chết nhưng tao thèm vào? "
Giônni không bực - có lẽ hắn già rồi chăng Càng đỡ mỏi. hắn tỉnh bơ uống rượu, mắt lơ đãng nhìn ra xa.
- Đừng giận em, Giônni. - Sa rơn thủ thỉ. - CÓ lẽ vì em hơi quê, chưa quen cái kiểu Hôliút đấy thôi.
Hắn chỉ cười vuốt má Sa rơn, kéo cái váy trùm kín đầu gối cô bé.
Giận gì mà giận, lâu lâu cũng phải ăn chay tí chứ, - hấn thân tình nói.
Thực ra hắn lại thấy may - khỏi phải giả vờ hăng máu bò đực động cỡn, lăn hùng hực như trên màn ảnh, mệt lắm. Uống thêm chút nữa, hôn hít tí tỉnh nữa rồi Sa rơn đứng dậy đòi về. Giônni làm mẽ, hẹn:
Hẹn em lần khác nhé.
- Thôi chỉ tổ mất thì giờ của anh, - cô gái đáp thành thực với lại cũng chẳng đi đến đâu: Cám ơn anh. Mai về già còn có cái để khoe với con cháu: " CÓ lần tao với Giôuni Phôntêin Ơû với nhau gần trọn đêm mà chẳng có chuyện gì cả".
Vì tao khăng khăng không chịu, - Giôuni đùa góp.
- Đừng hòng chúng nó chịu tin, Sa rơn cười.
Giôuni hứng chí khôi hài:
- Không tin thì để anh viết cho em cái giấy chứng nhận hẳn hoi nhé? CÔ gái lắc đầu cười, hắn bèn tiếp:
- Hay đứa nào không tin em cứ bảo anh, anh mắng cho một chập. Anh sẽ bảo anh rượt em cả đêm mà chịu không làm gì được.
Đùa quá hóa ác. CÔ gái hơi nhăn mặt khiến Giônni biết ngay là mình quá lố. Nói thế thì không khác nào bảo cô người ngợm chẳng ra gì nên hắn không ham. CÓ kể lại cho con cháu nghe thì phải thêm:" Tao còn giữ gìn được là vì Giônni nó đếch thèm ".
Giôuni lúng túng vỗ về:
- Đùa đấy thôi, em. CÓ phải bạ đâu ngủ đãy đâu chứ.
CÓ gì cần cứ phần cho anh biết nhé.
Sa rơn chỉ khẽ vâng rồi về.
Còn cả một đêm cô đơn dài dằng dặc. Đơn giản hơn cả là với bọn "hàng thịt như cánh Glec Uôt gọi đám đào non chịu chơi của lão, nhưng hắn lại đang thèm một chút tình người. Hắn chỉ muốn tâm tình mấy câu với ai đó mà thôi. Chợt hắn nhớ đến cô vợ cũ Virginia.
Bây giờ đã rảnh rồi, hắn có quyền về thăm mấy đứa con tí chứ. Một phần hắn cũng lo cho Viginia - cô làm sao mà đối phó nổi với bọn chim chuột cứ đeo theo gạ gẫm. Bọn này mà làm được là khoe toáng lên rằng vừa ngủ với vợ Giônni Phôntêin ngay. Tuy vậy, cho đến giờ vẫn chưa chẳng nào mó được vào cô. Chứ không như Margo!
Giônni nhấc điện thoại. Giọng Ginni hắn nhặn ra ngay - kể cũng chẳng lạ. Giọng nói ấy hắn dã nghe lần đầu lúc mới lên mười, khi hai dứa học cùng lớp bốn.
- Ginni hả? - Hắn nói - Hôm nay có rỗi không Ghé chơi một tí được chứ
- Được thôi CÓ điều bọn nhỏ đang ngủ, gọi dậy cũng dở.
- Không cần - Hắn bảo.- Tôi muốn nói chuyện với cô kia.
Ginni ngáp ngừng một thoáng, sau đó mới hỏi cố không tỏ ra hồi hộp:
Cần lắm à? CÓ gì quan trọng không thế
- ờ không, - Giônni đáp. - Hôm nay vừa xong phim, tôi nghỉ, ta gặp nhau tán phét một tí cũng hay. Cô xem lại xem, nếu bọn nhỏ ngủ say rồi, tôi cũng muốn nhòm
qua một tẹo.
- Được thôi, Giậm nói. - Mừng cho anh được sắm vai ấy.
- Cám ơn, - hắn đáp. - Nửa giờ nữa tôi sẽ tới.
Đến Bevơli Hin, Giônni Phôntêin còn nấn ná chưa ra khỏi xe ngay; hắn ngồi trầm ngâm nhìn ngôi nhà mình đã từng sống. Trong kí ức hắn lại hiện lên lời BỐ Già bảo rằng ai muốn sống thế nào tùy thích. Nghe mà mê, miễn là biết dịch xác mình thích gì. Vậy hắn có biết hay không
CÔ vợ cũ đợi hắn Ơû cửa. Nhỏ nhắn, duyên dáng, mái tóc den huyền - con bạn người Italia cũng cùng phố với hắn đây, một đứa đoan trang, đố thằng nào dám hó hé.
Ngày xưa hắn coi trọng cái đó lắm. Vậy phải chăng Ginni chính là điều hắn ước ao? - Hắn tự hỏi và tự trả lời: Không! Thứ nhất, hắn không còn ham muốn cô, cái cuồng nhiệt của hai đứa đã bị năm tháng làm nguội lạnh đi. Hai nữa, còn một điều thuộc về lĩnh vực khác mà Ginni không bao giờ tha thứ cho hắn. Tuy vậy, ít ra hai đứa đã không còn là kẻ thù của nhau nữa.
Ginni pha cà phê đem lên phòng khách cho hắn cùng món bánh ngọt nhà làm.
Nếu anh muốn thì cứ việc nằm xuống đi văng.- cô bảo, trông anh phờ phạc quá.
Giônni cởi áo vét, tụt giầy, tháo ca vát. Ginni ngồi ngay trước mặt nhìn hắn một cách nghiêm trang pha chút giễu cợt.
- Hay thật, - cô nói.
- Hay cái gì? - hắn chỗi dậy, cà phê sánh cả ra áo.
Giônni Phôntêin kẻng trai nhà lia mà cũng có những buổi tối trống trải nhỉ
Giôlmi cười nhăn nhó:
- Giônni Phôntêin kẻng trai có hẹn, khốn nỗi lại bị đào đá đít Thế là lại thấy nhẹ cả người cơ chứ.
Hắn sửng sốt thấy một nét giận thoáng qua trên mặt Ginni
Bực mấy con điếm mà làm gì, - cô nôi.- Bọn này màu mè làm cao đấy mà.
Buồn cười - hình như cô thực sự bực mình thấy có người cho hắn ra rè thì phải.
Kệ mẹ nó, - hắn dài giọng. - Đang chán bứ ra đây.
Cũng phải có lúc làm người lớn chứ Với lại tôi mất giọng rồi thành ra khoản các em ái mộ e cũng khó. BỘ mã tôi thì chẳng ăn ai, cô biết đấy.
Ginni chân thành cãi:
- Ngoài đời trông anh khá hơn trên màn ảnh nhiều.
Giônni lắc đầu: -
- Tôi vừa béo ra, đầu lại hói... Nói tóm lại, nếu tôi không lên nổi nhờ bộ phim này thì chỉ còn có nước đi nướng bánh pitza . Hay để tôi thu xếp cho cô đóng phim vậy, trông cô chúa lắm.
Nói vậy chứ làm gì Giônni chẳng biết cô vợ cũ của hắn giờ đây đã là một mụ sồn sồn ba nhăm tuổi - Ơû Hôliút này đàn bà tuổi dó đều bị liệt vào hạng mụ tất, dù cố giữ gìn đến đâu cũng vậy. Bọn gái non đổ về đây đông quá, đứa nào cũng xinh, cũng tràn trề sức sống, đứa nào cũng hăm hở đua với đời. Lắm em đẹp muốn thót tim, phải tội nói năng ỡm ờ và quá hám danh. Đàn bà cỡ "băm trở lên cạnh tranh sao nổi? CÓ duyên dáng, lịch thiệp, thông minh đến đâu cũng cứ phải thua tuổi trời. Vì vậy nghe Giôuni nói chuyện đóng phim, Ginni biết tỏng hắn chỉ nói đãi bôi thế thôi: Tính hắn thế, cứ thích nịnh đầm mặc dù chẳng cần vậy cũng đã khối em đeo rồi. Mở mồm là khen đẹp, khen duyên, mau mắn bật lửa cho người đẹp châm thuốc, mở cửa nhường người đẹp đi trước Với bất cứ cô nào, dù không biết tên, dù chỉ ân ái một đêm, Giôuni cũng thực lòng quí mến. Khéo chiều thế chả trách lắm cô mê.
Biết thế, Ginni chỉ cười:
Thôi xin anh đi? Chẳng phải anh đã phởn phờ tôi mãi rồi đấy sao? Suốt mười hai năm trời. Tôi còn lạ gì anh mà bốc?
Hắn thở ra, duỗi dài trên đi văng.
Không đùa đâu, - hắn nói, - trông cô búa bổ lắm.
Ginni không đáp. Chắc hấn đang có chuyện gì đó nẫu ruột đầy trông biết ngay. Một lát sau cô hỏi an ủi:
Thế bộ phim ổn cả chứ Liệu anh có được gì không
Giônni gạt đầu:
Phim khá lắm. Chưa biết chừng tôi còn lên lại cơ đấy Vớ được cái giải Hàn làm viện và biết khéo xoay xở thì chẳng cần hát hỏng gì vẫn cứ khá như thường.
Được thế cô với bọn nhỏ chắc cũng mát mặt hơn.
- Mát thế chứ còn mát thế nào nữa, - Ginni lên tiếng.- Thế này cũng đã...
Thứ nữa, - hắn ngắt lời, - tôi còn muốn được gần bọn nhỏ nhiều hơn. Cũng phải giữ chừng mực một tí mới được. Thứ sáu hàng tuần tôi tới ăn cơm sẽ không để lỡ một lần nào, dù có Ơû xa đến đâu, dù có bận đến mấy. Rồi có dịp, tôi sẽ cố đến chơi với chúng cả thứ bẩy và chủ nhật, hay đưa chúng về chỗ tôi trong các kì nghỉ. ..
Ginni dặt cái gạt tàn lên ngực hắn:
- Tôi không phản đối, - cô bảo. - Tôi không đi bước nữa để anh vẫn là bố của chúng - Giọng cô tỉnh táo, tuyệt không một chút cảm xúc nhưng mắt lại ngước lên
trần nhà. Giônni cảm thấy trong giọng nói nỗi cay đắng, sự oán hận của cô đối với thằng chồng bỏ vợ bỏ con chạy theo gái để rồi sự nghiệp vứt đi. Đột nhiên Ginni nói
sang chuyện khác: - A mà đố anh biết, ai vừa gọi điện đến nào?
Giôuni không hưởng ứng trò này, hắn chúa ghét cái kiểu úp úp mở mở:
Ai?- Hắn hỏi.
- ít ra anh cũng phải đoán một lần cho phải phép chứ, - Ginni gặng.
Hấn làm thinh.
Bố Già anh đấy, - rốt cuộc Ginni phải xì ra.
Giônni ngồi nhổm đậy, kinh ngạc thực sự:
- Lại thế nữa? CÓ bao giờ cụ nói chuyện điện thoại với ai đâu chứ Thế cụ bảo sao?
- Cụ bảo tôi động viên anh. Cụ bảo sức anh còn lên được và anh đang lên lại, miễn là có một người thân nào đó đặt niềm tin nơi anh. Tôi hỏi tại sao lại là tôi thì cụ nói tại vì anh là bố lũ trẻ. ông già hay thế mà người ta cứ đơm đặt đủ chuyện về cụ chứ..
Điện thoại trong bếp đổ chuông - Ginni ra. CÔ cũng thuộc loại ghét têlêphôn, bất đắc dĩ phải để dưới bếp một, phòng ngủ một, còn đâu cho gỡ hết. Lúc trở lên phòng khách, nét mặt cô lộ ra vẻ ngạc nhiên:
Gọi anh đấy, Giônni, - cô bảo.- Tôm Haghen đấy, bảo là có chuyện rất cần.
Giônni ra bếp và cầm lấy ống nghe:
Tôi nghe đây, Tôm.
Giọng Tôm Haghen đều đều:
Giônni, ông già bảo tôi đến gặp anh - phim đã làm xong, bây giờ tính chuyện tương lai là vừa. Cụ bắt tôi bay chuyến sáng. Anh đón tôi Ơû llos Angieles được không ? Tôi sẽ rời Niu York lúc mười một rưỡi, xong việc về liền, khỏi sợ mất một tối vui của anh.
Bậy nào, Tôm, tôi vui tối viếc gì. Anh Ơû lại tôi càng mừng, - Giôni đáp. - Tôi sẽ tổ chức một chầu đón anh và giới thiệu với anh vài nhân vật Hôlitút. - Giônni thực bụng muốn vậy. Hắn chỉ sợ BỐ Già trách hay mọi người kêu ca rằng hắn lên chân rồi, chẳng thèm nhớ đến ai, sợ mất mặt với khách sang. Nhưng Haghen từ chối:
- Tôi phải về ngay, xong lúc nào về lúc ấy. Anh đón tôi nhé?
- Được rồi, - Giôni đáp.
- Anh cứ ngồi trên xe, - Haghen tiếp. - Bảo đứa nào ra dắt tôi đến chỗ anh là được.
- Tốt.
Giôni gác máy trở vào phòng khách.
Ginni ngước mắt ra ỷ hỏi.
- ông già muốn giúp tôi vài việc nữa. Tôi được đóng phim cũng nhờ cụ lo đấy chứ, không hiểu cụ làm thế nào mà tài thật. Nhưng chân tình tôi không muốn cụ dính thêm vào đây nữa.
Hắn nằm kềnh ra đivăng. Giônni thấy rời rã cả người. Ginni đề nghị: .
- Hay hôm .nay anh đừng về nữa, cứ nằm trong phòng dành cho khách ấy. Sáng ra ăn sáng với bọn nhỏ - chứ đêm hôm thế này còn đi đâu ? Mà thực tình tôi cũng
không hình dung nổi anh sống đằng ấy thế nào ? Một mình thui thủi, hết ra lại vào mà không buồn à?
Tôi có Ơû nhà mấy đâu mà lo?- Giôuni đáp.
Ginni bật cười: .
- Vẫn chứng nào tật ấy. - CÔ ngầm nghĩ một. lát. - Vậy trải giường trong phòng trống cho anh nhé?
Thế phòng cô thì không được à? - Hắn gạ gẫm.
CÔ đỏ mặt gắt:
Không!
Cả hai cùng cười không chút giận nhau.
Sáng hôm sau Giông dậy muộn - nắng rọi qua rèm cửa đã cuốn lên: Thường thì đến trưa nắng mới chiếu vào đây được Hắn lớn tiếng gọi:
- Này, Ginni, còn phần bữa sáng cho tôi không đấy?
Tiếng cô từ tít đằng xa vọng đến:
- Chờ tí!
Đúng là một tí thật. CÓ lẽ mọi thứ đã sắp sẵn đâu đấy cả rồi: đồ ăn đựng trong lồng hấp khay dĩa bày đàng hoàng cho nên Giônni vừa mới bập vài hơi thuốc đã thấy cánh cửa mở toang và hai đứa con gái đẩy cái bàn con có bánh xe vào.
Cả hai đứa đều kháu khỉnh đến nhói cả tim. Hai cái mặt chó con tươi rói, những con mắt long lanh đầy vẻ hiếu kì và sốt ruột xem chừng hai đứa chỉ chực chạy ùa vào lòng bố. Tóc chúng dài buộc túm đuôi ngựa nghiêm chỉnh, áo dài lòa xòa cài hết cúc, chân đi giày trắng đánh vécni bóng lộn. Chúng đứng ngây ra bên chiếc bàn để bữa sáng mà nhìn hấn dập thuốc. Chờ hắn vừa giang rộng vòng tay là hai đứa cùng lao bổ đến một lúc Những chiếc má mịn màng thơm tho áp vào má hắn, hắn cọ cái cằm chởm chởm vào chúng và thế là tiếng chí chóe rộ lên. Ginni xuất hiện trên ngưỡng
cửa, đẩy cái bàn con đến gần Giônni để hắn có thể ăn mà không cần ra khỏi giường. CÔ ngồi xuống bên mép giường, rót cà phê, phết bơ lên bánh dòn cho hắn. Hai đứa bé ngồi ghế dài đối diện sửa sang, vuốt tóc. Chúng lớn quá thôi - với lũ này không thể chơi ném gối hay quần nhau dưới thảm được nữa rồi. Chà khỉ thật, chẳng mấy nữa mà chúng sẽ lớn tướng - rồi thì cả cái lũ bợm bãi Hôliút sẽ nhau nhau bám theo cho mà xem...
Hai đứa há mồm cho bố đút từng miếng bánh, sì sụp uống ghẹ cà phê của bố. Hệt như ngày nào Giôuni còn theo ban nhạc lang thang đi hát, bận rộn suốt ngày, ăn
chẳng thành bữa. được về nhà lúc nào là mấy bố con lại ăn chung. Bọn trẻ khoái lắm - bảy giờ sáng ăn món trưa: bít tết với khoai tây rán; tối đến mới ăn món sáng:
trứng ốp lết.
Chỉ Giuni với mấy đứa bạn thân mới biết hắn thương con thế nào. Vì chúng mà lúc li dị vợ, hắn ra đi không đành Lúc ấy hắn đã đòi bằng dược một điều: giữ quyền làm cha. Suy tính chán, hắn nói toạc cho Ginni hiểu rằng hắn không muốn cô đi bước nữa - nhưng không phải ghen vì cô, mà vì bọn nhỏ. Chu cấp tài chính cho cô, hấn
đã lo làm sao cô CÓ lợi hơn hẳn nếu không nhảy vào một cuộc hôn nhân mới. Khoản bồ bịch thì cứ việc, miễn đừng dắt trai về nhà. Mà chuyện này hắn khỏi phải lo. Ginni
xưa này hết sức rụt rà và cũ kĩ trong khoản trăng hoa. Bọn đào mỏ Ơû Hôliút đã đắng cay, vỡ mộng khi đổ xô vào tán tỉnh cô, toan đớp món tiền kếch xù và những
của cải hậu hĩnh mà ông chồng danh tiếng để lại cho cô. Nhưng nói lại duyên xưa thì xin miễn. Cả hai cùng không muốn vì chẳng lạ gì nhau. Ginni ghét cái thói hoang
đàng bợm của thằng chồng thấy gái là híp cả mắt, động phim với cô nào là quất cô ấy. Vả lại bọn đàn bà cũng mê hắn nữa - thế thì có trời mà canh
Giờ thì mặc quần áo nhanh lên, - Ginni nói Anh Tôm anh ấy đến bây giờ kia kìa. - Đoạn cô xua bọn trẻ ra.
Giôni mặc quần áo. Từ hôm đám cưới Côuni, hai người đã thỏa thuận là hắn có thể để vài bộ quần áo Ơû đây lúc nào cần thì dùng đến. Giuni nhìn hắn mặc quần áo hỏi:
Từ giờ đến Giáng sinh còn có hai tuần lễ. Lúc nào sửa soạn phải tính cả anh luôn chứ
Nghe hỏi, Giôuni ngầm nghĩ một lát. Trước nay Giáng sinh là mùa làm ăn của hắn, chạy hát xô lu bù. Nhưng cứ ngày lễ là bao giờ hắn cũng về với vợ con.
Năm ngoái hắn bận dắt em đào sang Tây Ban Nha rồi. Năm nay không về thì đợi đến bao giờ?
Nhất định rồi, - hắn đáp.- Cả Một trăm ngày Giáng sinh tôi sẽ Ơû chơi với mấy mẹ con.
Không phải ngẫu nhiên mà hắn không đả động gì đến năm mới. Hắn đã có lệ giao thừa kéo bạn bè đi lông bông hết đêm, chuyện đó lâu lâu không có không được, mà cô thì chẳng nên có mặt trong các cuộc phá phách ấy làm gì. ở đây hắn không thấy mảy may cắn rứt lương tâm.
CÔ đưa áo vét cho Giônni, phủi bụi giúp hắn. Hắn vốn thích ăn diện. Ginni để ý thấy hắn hơi cau mặt khi thấy cổ sơ mi là không đúng cách hắn thích và đôi măng sêt cũng không được chỉnh - kiểu này lỡ mốt rồi: Ginni tủm tỉm cười:
Đừng lo, anh Tôm chẳng để ý đâu: - .Cả nhà đưa hắn ra xe. Hai con bé dung dăng dung dẻ nắm hai bàn tay, mẹ chúng hơi rớt lại sau một chút. Đến bên xe, hắn lần lượt nhấc bổng hai đứa lên thơm túi bụi. Sau đó hôn phớt cô vợ cũ một cái và ngồi vào xe.
Xưa nay hắn không thích trò chia li bịn rịn. Gã phụ tá đồng thời là nhân viên quảng cáo đã lo mọi việc đâu đấy. Lúc Giôni đánh xe về nhà thì đã có một chiếc xe thuê lẫn tài xế đã đậu sẵn Ơû đấy rồi. Ngồi trong xe là tay nhân Viên quảng cáo và một tên thân cận. Giôni dừng xe, nhanh nhẹn nhảy sang xe kia và chẳng mấy chốc cả bọn đã bon bon trên đường ra sân bay. Tay nhân viên quảng cáo. ra đón Haghen; Giônni
ngồi đợi trong xe như được dặn. Vài phút sau Tôm Haghen chạy tới bắt tay hắn và cả bọn lại kéo nhau về nhà Giônni
Theo: Sưu Tầm
Các chuyện thám tử khác
TRUNG TÂM DỊCH VỤ CUNG CẤP THÔNG TIN THÁM TỬ VIỆT NAM
VP tại Hà Nội:
Văn Phòng 1 :Tầng 3, Số 355 đường Nguyễn Khang - P.Yên Hòa - Q.Cầu Giấy - TP.Hà Nội
Điện Thoại: 04.66554246 - 0906 066 640 Fax: 04 3782 2736
Điện Thoại: 04.66554246 - 0906 066 640 Fax: 04 3782 2736
Văn Phòng 2 : Số 128 đường Láng - P.Thịnh Quang - Q.Đống Đa - TP.Hà Nội
Điện Thoại: 04.37822735 - 0906 066 640 Fax: 04.37822736
Điện Thoại: 04.37822735 - 0906 066 640 Fax: 04.37822736
VP tại TP.HCM:
Văn Phòng 1 : Số 124 Trường Chinh - P.Tân Thới Nhất - Q12 - TP.HCM
Điện Thoại: 08.22130642 - 0988 235 612 - 0902 766 194
Điện Thoại: 08.22130642 - 0988 235 612 - 0902 766 194
Văn Phòng 2 : 106/10A Điện Biên Phủ - P17 - Q.Bình Thạnh - TP.HCM
Điện Thoại: 08.22130642 Fax: 08. 3678.2457
Điện Thoại: 08.22130642 Fax: 08. 3678.2457


