Tìm kiếm
Chuyện thám tử - Bố Già - phần 11 (b)
Thứ ba, 7 Tháng 7 2009 - 5:03pm
Malk, bây giờ đổi lại cũng chưa muộn, mình sẽ đưa thằng khác đi thay. Nếu chú cáu vì chuyện nó đánh chú thì không nên. Thứ nhất, Mạc Clôxki chỉ là đồ con lừa,
sau nữa, đây không phải là chuyện ân oán, mà là một chuyện làm ăn.
Ngày hôm nay đây là lần thứ hai y thấy mặt Mai cơn đanh lại, trên đó xuất hiện những nét giống ông Trùm, vừa khó hiểu, vừa đáng sợ.
Tôm, anh đừng tự bịp mình nữa. Mọi chuyện làm ăn đem áp dụng cho người khác đều là trò ân oán hết. Mọi thứ rác rưởi mà người ta phải nuốt hàng ngày trong khi làm ăn - đều là chuyện ân oán. Và anh biết tôi học cái đó của ai không? Của ông Trùm. Của bố tôi. Của BỐ Già. Với cụ thì một người bạn bị sét đánh cũng là chuyện ân oán. Và thế này nữa, anh có muốn biết không Những ai coi tai họa như một sỉ nhục đối với mình thì các tai hoạ ấy sẽ giữ sâu mãi không mờ. Phải, tôi coi việc tôi bị đấm vỡ hàm là tư thù của tôi. Phải mẹ kiếp, tôi coi việc Xôlôdô định giết bố tôi là tư thù của tôi.- Mai cơn cười khẩy.- Anh chuyển lời cho bố tôi rằng tôi đã học được ở cụ và rất mừng là có dịp đền đáp tất cả những gì cụ đã làm cho tôi. Với tôi, cụ là một người cha hiền.
Mai cơn dừng lại một lát và tiếp:
- Tôi không nhớ có bao giờ cụ đánh tôi hay Xônni, Phrêđô một cái nào. Côuni thì càng khỏi phải nói, nó thậm chí còn không bị quát một tiếng là khác. Còn bây giờ anh hãy nói thật tôi nghe, Tôm, ông Trùm đã giết bao nhiêu người, tự tay mình hay mượn tay người khác, anh có biết không
Tôm Haghen nhìn đi chỗ khác.
- Tôi sẽ nói chú nghe một điều chú không học cụ,- y đáp ĐÓ là kiểu ăn nói thế này. CÓ những điều buộc lòng phải làm thì cứ làm, nhưng không việc gì phải nói.
Không thèm phân trần thanh minh gì hết. Không có cách gì dể thanh minh đâu. Cứ việc mình mình làm. Làm xong quên luôn.
Mai cơn Côrleôle nhíu mày. Anh điếm tĩnh hỏi:
Với cương vị Consigliori, anh có đồng ý rằng để thằng Xôlôđô sống là nguy hiểm cho ông Trùm và cho cả nhà mình không
CÓ - Haghen đáp.
RÕ rồi, - Mai cơn nói. - Vậy thì tôi phải giết hắn.
Mai cơn Côrleône đứng trước nhà hàng Giốc đèmpx bên Brôđuầy và chờ. Anh nhìn đồng hồ. Tám giờ kém năm. Xem ra thằng Xôlôdô này tính đúng từng phút Còn anh thì bồn chồn đến sớm - anh đã đợi ở đây có đến mười lăm phút rồi
Từ nhà sang Niu York, Mai cơn cố quên những lời anh vừa nói với Ha ghen. Nếu cứ có sao nói vậy thì cuộc đời anh cứ phải theo một con đường, không thể rẽ sang
hướng khác được sao? Mai đây đời anh sẽ đi đến đâu? Không cần biết, cứ biết tối nay, cứ biết lát nữa đây đã này. Nghĩ vẩn vơ dấm dớ là chết mất ngáp ngay? Phải
vứt bỏ hết, chỉ để nghĩ đến hai đứa - một con cáo già và một thằng cớm gộc. GÒ má Mai cơn bỗng đau nhức. May, phải đau thế này mới khỏi quên...
Brôduây khá vắng - trời lạnh, hơn nữa chưa đến giờ người ta ra đường, đã sắp đến giờ các rạp bắt đầu tối diễn. Chợt maicơn lạnh người - một chiếc xe lớn sơn đen dừng lại ở mép vỉa hè, thằng lái xe nhoài sang bên mở cửa bên này.
-Lên đi, Maik? . .
Tóc đen chải gọn, áo cổ bẻ - Mai cơn mới trông thấy thằng này lần đầu, nhưng anh vần ngoan ngoãn nghe lời Ngồi đằng sau là đại úy Mac Clôxki và Xôlôđô.
Từ phía sau lưng ghế thò lên bàn tay Xôlôdô, Mai cơn bắt tay hắn. Bàn tay rắn chắc, vừa nóng vừa khô Xôlôđồ nói:
- Anh đến là rất hay, Maik. Hi vọng rằng tôi với anh sẽ giải quyết xong những chuyện rầy rà này. Tôi tính một đằng nhưng lại ra một nẻo - sợ quá thể! Rốt cuộc chẳng ra làm sao, không ai lợi lộc gì hết.
Mai cơn nói bình thản:
Vâng, tôi cũng hi vọng chúng ta sẽ hiểu nhau. Tôi muốn người ta dừng động đến ông già tôi nữa.
Không, - Xôlôdô nói chắc chắn.- Đụng gì nữa mà đụng. Xin đem đầu mấy đứa con tôi ra mà thề rằng sẽ không ai động thủ đâu. CÓ điều anh phải bàn bạc cho ra nhẽ, chứ đừng như ông anh Xônni. Người đâu mà cứ như thuốc nổ ấy thôi, không tài nào bàn việc được.
Đại úy Mac Clôxki hậm hự:
- ờ chú này thì đàng hoàng. - Lão chồm tới trước vỗ bồm bộp vào người Mai cơn ra ý khen.- Cái chuyện hôm nọ chú đừng giận tôi nhé, xin lỗi chú. Dạo này có tuổi, tôi đâm ra bẳn tính, không đủ sức kiềm chế nữa. Kiểu này có lẽ phải về vườn cho sớm chợ. Thần kinh rão quá rồi - hết ngày này sang ngày khác cứ phải căng thẳng mãi mà. Thỉnh thoảng cũng phải thế nọ thế kia, tránh sao được? - Mac Clôxki thở dài rầu rĩ và thành thạo đi một đường quanh người Mai cơn để kiểm tra xem có súng không. Thằng lái xe liếc sang cười nhạt, cho xe chạy thẳng ra xa lộ quanh thành, lúc lách vào, lúc lách ra rất tự nhiên, nhưng nếu có ai bám đuôi là biết ngay.
Rồi thằng kia cho xe chạy một mạch lên cầu Oasinhton. Sang Niu Giơi à? Nghĩa là thằng nội tuyến của Xônni cũng hố
NÓ cho xe phóng lên cầu, bỏ lại thành phố phía sau. Mai cơn làm bộ phớt tỉnh. Hay Thằng Thổ tính cho mình sang đồng lầy Niu Giơi ngủ với giun? Hay chỉ là cách đánh lạc hướng theo đuôi?
Xe chạy đến giữa cầu bỗng thằng lái ngoặt một phát ngoạn mục làm Mai cơn văng sang một bên. lúc trả lại tay lái thì đã thấy chiếc xe quay hẳn đầu chạy ngược
lại như không có chuyện gì xảy ra.
ở ghế sau, Xôlôdô và Mac Clôxki không đứa nào bảo đứa nào cùng ngoái đầu lại xem có chiếc xe nào diễn màn xiếc tương tự hay không Không. Chiếc xe xuống cầu và nhằm thẳng hướng Bronkx phóng đến. Để cho chắc ăn, nó chạy loanh quanh mấy con hẻm. Xôlôdô khoái chí rút thuốc ra mời thằng tài xế, khen:
- Chạy khá đấy!
Mười phút sau, xe chạy vào một khu phố Italia nhỏ bé và dừng lại trước một quán cơm. Ngoài đường chẳng có ma nào, trong tiệm vài người khách muộn đang ăn nốt bữa. Mai cơn lo thằng tài xế sẽ vào theo, nhưng không, nó ngồi lại trong xe. Tay trung gian không nhắc gì đến thằng tài xế, mà cũng chẳng ai đả động đến nó cả. Nói chi li ra thì mang theo tài xế thế này là Xôìôdô đã vi phạm thỏa thuận rồi. Mai cơn quyết định không nói đến chuyện đó, mặc dù đã biết trước rằng sự im lặng của anh sẽ bị coi là nhút nhát, chứng tỏ anh không muốn cuộc hòa đàm này đổ vỡ.
Cả ba ngồi vào chiếc bàn tròn độc nhất giữa quán - Xôlôdô không chịu lấy bàn trong các ngăn kín. Ngoài ba người ra lúc này trong quán chỉ còn có hai thực khách.
Không biết có phải Thằng Thổ gài sẵn không đây, Mai cơn thoáng nghĩ. Nhưng thôi, chẳng sao.
Mac Clôxki hỏi :
Món ăn Italia ở đây xực có được không đấy ?
Xồlêđô tán :
-ông lấy thử món bò đi, thứ này khắp Niu York không đáu có bán.
Gã bồi duy nhất trong quán bưng đến chai vang và mở nút. Mac clôxki không uống. Thế mới lạ
Dân Irland chắc chỉ có mình tôi là thằng tỉnh - hắn nói.- Bao nhiêu bậc hơn đời chỉ vì ma men mà gấy, ai chứ tôi thì thấy nhiều rồi.
Xôlôdô quay sang lão dại uý phân bua:
tôi với Maik sẽ nói chuyện bằng tiếng Italia,đừng nghĩ rằng tôi nghi kị gì ông, chẳng qua nói chuyện tiếng Anh tôi khó diễn đạt hết ý mình, mà tôi thì muốn thuyết phục cho Maik nghe ra rằng tôi làm việc này hoàn toàn với ý tốt và tát cả đểu có lợi nếu hôm nay ta thỏa thuận được với nhau. Xin ông đừng để bụng - không phải tôi không tin ông đâu.
Đại úy Mac Clôxki cười cười nhìn hết đứa này sang đứa khác:
- Ờ cứ việc, lão đáp. - Tôi con bận với món thịt bò và spanghetti cái đã..
Xôlôđô liền quay sang Maicơn nói một tràng tiếng Xixili:
Trước hết xin anh hiểu giúp rằng tất cả những chuyện giữa tôi với ông cụ nhà anh thuần túy là chuyện công việc Tôi rất kính trọng ông Trùm Côrleône, chỉ mong có ngày được cụ sai bảo. Nhưng còn một cái mà xin anh cũng hiểu cho, ông cụ nhà có những quan niệm khá cũ kĩ. Tất cả tiến lên mà cụ nhà cứ chắn ngang lối. Cái việc mà tôi đang nhắm có một triển vọng lớn lao, đó là lời chào mời của tương lai, trong đó mỗi người xơi hẳn hàng bao nhiêu triệu tiền lời. Thế là chỉ vì thói sợi tóc chẻ làm tư cổ lỗ, ông nhà lại đi ngược chiều hướng chung. thế tức là cụ bó chân bó tay bọn này rồi còn gì.
Ngoài miệng, cụ bảo tùy các anh, nhưng cả cụ, cả tôi đều hiểu rằng đó chẳng qua chỉ là nói suông thế thôi. Ngoài đời, người ta buộc phải bóp hầu bóp cổ nhau ấy
chớ. tình thực cụ nói khác - buộc tôi phải bỏ một việc mầu mỡ kinh khủng. Vì tôi vốn tự trọng và không muốn trói buộc mình thành thử mới xảy ra cái chuyện ai cũng biết
là sẽ xảy ra. Xin nói thêm là tôi hành động đậy có sự tán. thành tuy không.nói ra - của cả Ngũ Đại GIA Niu Yórk nữa. Riêng nhà Tattaglia thì ăn chia với chúng tôi Nếu cứ động binh đao thì nhà Côrleône sẽ phải đơn độc một mình chọi cả năm nhà. Giá như cụ nhà còn mạnh, có lẽ bên các anh còn đương được. Nhưng ông anh của anh
thì, nói bỏ lỗi, chưa ăn thua gì so với cụ nhà. Còn tay congliori người Irland bên các anh thì sánh sao bằng Giencôrapbandanđo - cầu cho lão ta được yên nghi dưới suối vàng. Bởi vậy tôi mới đề nghị hòa bình, đúng ra là đình chiến. Hai bên sẽ cùng chấm dứt các hành động thù địch cho tới khi cụ nhà bình phục và có thể đích thân đàm phán. Tôi đã khuyên can và thuyết phục được cánh Tattaglia chịu từ bỏ ý đinh trả thù cho đứa con út của ông ta rồi. Ta đã chung sống hòa bình. Còn trong khi mọi cái chưa ngã ngũ thì đằng nào cũng phải kiếm sống, vì vậy tôi cứ túc tắc buôn bán nhì nhằng cái món của mình đã. Tôi khuyên cánh bên các anh làm chung, cũng xin gia đình Côrleône đừng ngăn cản là quý lắm rồi.
tôi thì tôi nghĩ vậy đấy. Nếu tôi không nhầm,anh được toàn quyền quyết định có chấp nhận các đề nghị của tôi hay không
Mai cơn cũng nói bằng tiếng Xixili:
Xin ông cho biết tỉ mỉ hơn, ông định tiến hành công việc thế nào, gia đình tôi sẽ lãnh những vai trò gì và sẽ được những gì
- Nghĩa là anh muốn tôi trình bày tỉ mỉ những đề nghị của tôi chứ gì? - Xôlôđô hỏi lại.
Mai cơn nghiêm giọng nói:
- Trước hết, tôi muốn có bảo đảm chắc chắn rằng tính mạng bố tôi không bị đe dọa nữa.
Xôlôđô giơ hai tay lên kêu trời:
- Tôi mà đảm bảo cái gì cơ chứ Cái thân tôi còn chưa biết sống chết lúc nào nữa là. CÓ mỗi dịp may mà tôi bỏ lỡ mất rồi. Chú đề cao tôi quá đấy, chú em. Chắc chú
không biết, chứ tôi đâu có phải là pháp sư ?
Tới đó Mai cơn đã không còn một chút nghi ngờ gì nữa - rô ràng cuộc gặp gỡ này chẳng qua chỉ để kéo dài thêm vài hôm. Xôlôđô âm mưu giết ông già bằng được.
Khoái nhất là Thằng Thổ chưa đánh giá hết Mai cơn, coi anh là hạng bé gan. lần thứ ba, cái cảm giác đê mê lành lạnh lại như kim châm khắp người Mai cơn. Anh làm bộ đần mặt ra. Xôlôđô hỏi giật giọng.
- Gì thế
Mai cơn ấp úng nói bằng tiếng Anh:
À rượu . tôi uống hơi nhiều hay sao ấy? Xin phép vào trong kia một tí, có được không ạ?
Hai con mắt đen ngòm của Xôlôđô dò hỏi nhìn cắm vào mặt Mai cơn:
Buồn đái hả ?
Vừa nói hắn vừa nửa đùa nửa thật thò tay sờ bụng dưới Mai cơn. Mai cơn làm như phật ý mín môi. Mác Clôxki buông thõng:
- Không có gì đâu. Tôi mò. kĩ rồi.
Xôlôđô rõ ràng không thích cái kiểu đi đái lắt nhắt ngang đường thế này. Hắn đưa mắt cho thằng ngồi bên, phướn lông mày chỉ ra phòng vệ sinh. Thằng kia biết ý chạy vào xem lại. Không có ai. Xôlôdô đành miễn cưỡng nói:
- Đi đi nhanh lên nhá? - Mũi thằng này là mũi thú, hắn đã đánh hơi thấy có chuyện chẳng lành.
Mai cơn đứng dậy vào nhà vệ sinh. Anh đến bồn tiểu tiện xả một bãi cho đỡ tức bụng rồi vào hố xí, thò tay ra sau bồn nước tráng men sờ thấy ngay khẩu súng lục
mũi tù gắn bằng băng dính vào thành bồn. Clemenxa bảo rằng không phải lo chuyện dấu tay .trên lớp băng dính. Mai cơn giật ra, nhét súng vào cạp quần và cài cúc áo lại Anh rửa tay và vuốt tóc cho ướt. Sau đó rút khăn tay cọ thật kĩ vòi nước lúc nãy vừa đụng tay vào. Xong xuôi anh bước ra.
Xôlôđô đảo cặp mắt tối sầm đề phòng, ngồi quay đầu về hướng nhà vệ sinh. Mai cơn mĩm cười:
- Bây giờ ta nói chuyện được rồi - anh thở phào nói. Đại úy Mác Clôxki hí húi đánh vật với món spaghetti thịt bò mà lúc đó người ta đã bê lên. Gã ngồi bàn kê sát tường nãy giờ căng người theo dõi Mai cơn lúc đó cũng thở ra.
Mai cơn ngồi vào chỗ cũ. Anh nhớ Cletnenxa dặn không ngồi xuống mà cứ thế nổ luôn khi vừa ra khỏi buồng vệ sinh- Nhưng không biết linh tính hay vì nhát gan mà Mai cơn làm khác. Anh biết chắc rằng chỉ một hành động sai sót là ăn đạn ngay. Giờ thì anh đã yên tâm rồi, - phải, đúng là anh có sợ thật, bởi vì vừa ngồi xuống một cái thấy đỡ cuồng chân liền. lỗ mũi anh phập phồng lên xuống.
Xôlôđô chồm cả người đến. Nhờ khuất mặt bàn, Mai cơn cởi cúc áo, căng tai lên nghe Xôìôđô nói. Anh không nghe nổi lấy một tiếng. Máu đập ở mang tai thình thịch, giọng nói không lọt đến ốc anh. Dưới gầm bàn, tay phải anh lần vào cạp quần lôi ra khẩu súng. Gã bồi đến chờ Xôlôđô quay sang đặt món ăn. Tay trái Mai cơn hất đổ cái bàn, tay phải vung khẩu súng lên kê gần như sát sọ Xôlôđô, Phản ứng của Thằng thổ thật kinh người- Mai cơn chưa kịp làm gì Xôlôđô đã nhanh nhẹn lùi lại.
Nhưng Mai cơn trẻ hơn, phản xạ nhanh hơn nên đã kịp bóp cò. Không hiểu do đâu, Mai cơn tin rằng chỉ một viên đó là đủ. Vào giây chót, Xôlôdồ ngoảnh lại và Mai cơn thấy rõ sự sống tắt ngỏm trong mắt hắn như cây nến lụi.
Một giây sau mũi súng đã nhằm thẳng vào Mac Clôxki. Lão đại úy cảnh sát bàng hoàng nhìn Xôlôđô như người ngoài cuộc, tựa hồ việc này không dính dáng gì đến lão cả. Lúc lão đưa mắt nhìn sang Mai cơn, trên vẻ mặt, trong ánh mắt lão chỉ thấy sự bực mình cao ngạo xen lẫn niềm tin tưởng rằng thằng ranh nhút nhát kia hoặc sẽ nộp súng đầu hàng, hoặc sẽ vùng chạy. Thấy thế tay Mai cơn nghéo cò mà miệng anh không kìm nổi nụ cười. Phát súng rất xoàng không hạ nổi Mac Clôxki mà chỉ xuyên qua cái cổ bò mộng của lão, lão thở ằng ặc như nghẹn miếng bít tết, những tia máu nhỏ phun bắn ra. Rất tỉnh táo, Mai cơn nhằm mái đầu điểm bạc của lão đẩy thêm một phát nữa.
Đột nhiên, bốn bên như có màn sương hồng chụp xuống. Mai cơn quay phắt sang phía cái bàn kê sát tường. Thằng cha ở đấy ngồi im không cựa quậy. Hắn ta ngoan
ngoãn đặt hai tay lên bàn và nhìn đi chỗ khác. Mai cơn buông tay, khẩu súng trượt theo chân anh chuồi xuống sàn không một tiếng động. Cả thằng cha ngồi dựa tường
lẫn gã bồi bàn đều không trông thấy anh buông súng.
Chỉ vài bước chân là Mai cơn đã ra đến cửa và nhót ra ngoài. Xe của Xôlôđô vẫn đậu nguyên bên lề đường, nhưng không thấy thằng lái đâu hết. Mai cơn ngoặt sang trái, rẽ qua góc đường. ánh đèn pha sáng lóa phía trước, và một chiếc xe cũ mèm đóng kín dừng lại cạnh anh, cửa xe bật mở, Mai cơn chui tọt vào, chiếc xe rú máy lao
đi Ngồi sau tay lái là Texxiô, nét mặt gãy góc của lão như hóa đá. .
Xong Xôlôđô chưa? - lão hỏi.
- Xong cả hai,- Mai cơn đáp.
chắc không
óc văng lung tung cả,- Mai cơn nói.
Trong xe đã có sẵn quần áo thay. Hai mươi phút sau, anh đã chỉnh chện ngồi trên mót chiếc tàu hàng Italia đang nhổ neo trên đường sang Xixili. Hai giờ sau chiếc tàu đã ra đến ngoài khơi và ngồi trong ngăn buồng tàu Mai cơn trông thấy qua cửa mạn ánh đèn Niu York lùi dần chập chờn như ngọn lửa hoả ngục. Mai cơn thấy nhẹ bỗng. Anh đã thoát, từ giờ anh sẽ chẳng còn phải dính vào cái gì nữa. ĐÓ là một cảm giác quen thuộc, anh nhớ lại cái lần anh được lôi ra từ một hòn đảo mà toán lính thủy đánh bộ đã đổ lên trước đó. Trận đánh vẫn còn tiếp tục, nhưng anh bị thương xoàng, và được chuyển ra tàu quân y viện. Lúc ấy vẫn cái khoái cảm lâng lâng xâm chiếm cả người anh như bây giờ vậy. Phải, dầu sôi lửa bỏng sẽ bốc lên cuồn cuộn - có điều anh không còn đấy nữa.
Ngay sáu hôm Xôlôđô và Mac Clôxki bị hạ sát, từng bót cảnh sát Niu York lệnh cho các thanh tra khu vực tất cả các sòng bạc, ổ điếm, ổ bao thầu đánh cá phải đóng cửa hết cho đến khi bắt được hung thủ giết đại úy Mac Clôxki. Những cuộc vây ráp chà xát khắp thành phố. Mọi chuyện làm ăn phạm pháp đều bị dính hết.
Đến chiều, qua kẻ trung gian, Ngũ đại Gia Niu York hỏi nhà Côrleône có chịu nộp ngay hung thủ không Câu trả lời là : việc dó không dính dáng gì đến Ngũ Đại Gia hết. Thế là sập tối, một tiếng nổ dội lên ngay cạnh khóm nhà thuộc về gia đình Côrleône một chiếc xe phóng ngang qua lối vào chăng giây xích, chạy chậm lại và từ bên trong tung ra một quả bom rồi phóng vụt đi mất dạng. Sau đó ít lâu, hai thằng đàn em loại tép riu của gia đình côrleône bị bắn gục lúc đang ăn uống vui vẻ trong một tiệm ăn Italia bên khu Grinuych Village. Cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn của maphia
năm 1946 bùng nổ.
Theo: Sưu Tầm
Các chuyện thám tử khác
TRUNG TÂM DỊCH VỤ CUNG CẤP THÔNG TIN THÁM TỬ VIỆT NAM
VP tại Hà Nội:
Văn Phòng 1 :Tầng 3, Số 355 đường Nguyễn Khang - P.Yên Hòa - Q.Cầu Giấy - TP.Hà Nội
Điện Thoại: 04.66554246 - 0906 066 640 Fax: 04 3782 2736
Điện Thoại: 04.66554246 - 0906 066 640 Fax: 04 3782 2736
Văn Phòng 2 : Số 128 đường Láng - P.Thịnh Quang - Q.Đống Đa - TP.Hà Nội
Điện Thoại: 04.37822735 - 0906 066 640 Fax: 04.37822736
Điện Thoại: 04.37822735 - 0906 066 640 Fax: 04.37822736
VP tại TP.HCM:
Văn Phòng 1 : Số 124 Trường Chinh - P.Tân Thới Nhất - Q12 - TP.HCM
Điện Thoại: 08.22130642 - 0988 235 612 - 0902 766 194
Điện Thoại: 08.22130642 - 0988 235 612 - 0902 766 194
Văn Phòng 2 : 106/10A Điện Biên Phủ - P17 - Q.Bình Thạnh - TP.HCM
Điện Thoại: 08.22130642 Fax: 08. 3678.2457
Điện Thoại: 08.22130642 Fax: 08. 3678.2457


